Tình thơ

Từ ngày ấy… tình yêu vừa biết đọc

lạc rừng mơ rạo rực cung thơ

say bâng khuâng yêu nắng gió dại khờ

lựa tứ cảm vần ngây ngô – muôn thuở

Em có biết khi rừng mơ chưa khép

bởi tình yêu chắp cánh bay cao

thương nắng nghiêng mái tóc mây huyền

đong – cảm xúc -  nguồn thơ – duyên nợ

Và thôi nhé

nếu mình không duyên nợ

cũng nợ tình hoa mộng rừng  mơ

cho con tim xao động chút hương hồ

nguồn cảm xúc mềm cung tơ

thức dậy

để

gởi vào mây lãng tử dòng thơ

If you enjoyed this post, please consider to leave a comment or subscribe to the feed and get future articles delivered to your feed reader.

Comments

Trinh nữ nhấp nhô chùm đá đỏ
Chuyện tình xưa còn đó
Ngàn năm Trinh Nữ vẫn còn trinh
Anh nghe câu chuyện tình
Em đi tìm nguồn con nước
Đã bao năm vẫn không dừng bước
Hồn em xưa con thác mang về
Tung trắng xoá nước mắt tràn trề
Của em-Người con gái và tên dòng thác

Leave a comment

(required)

(required)