Đoan Trang
Nàng gom hết Đà Lạt Gọn trong một nụ cười Trái tim trai mười bảy Bắt đầu mê rong chơi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Nàng gom hết Đà Lạt Gọn trong một nụ cười Trái tim trai mười bảy Bắt đầu mê rong chơi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Tôi đứng đây hướng về dĩ vãng Lòng ngậm ngùi con nứoc vẫn trôi xuôi Tình quê hương cách biệt đã lâu rồi Bao kỉ niệm… giũa những ngày thơ ấu – 0 – Nhớ chiếc cầu năm xưa cùng bè bạn Thường hẹn hò ôm sách vở đến trường đời lớn lên giữa lòng…
Nghe nói Trà Bồng cảnh đẹp xinh Phong quang vương vấn xiết bao tình Công chầu chùa đá mây buông phướn Sốc chực Xen – Bay, sóng vỗ sinh Trầm quế lưu người thăm xóm thượng Lúa ngô luyến khách viếng thôn kinh Hồn quê ấp ủ thêm hương sắc Mỗi vẻ mỗi nơi đất…
Tóc em dài tuổi mười lăm Giấu riêng trong cặp chiếc khăn học trò Hương ngọc lan trắng thơm tho Đừng ai theo bước hỏi dò : hoa đâu ? Thương hoài ghế gỗ bàn nâu Ấm hơi bè bạn chụm đầu sớm trưa Che chung một tấm áo mưa Đạp xe thơ thẩn lúc…
Nhà trống đèn lu rượu tống sầu Sầu vơi rượu cạn hết canh thâu Gió tung áo, thử thân dày dạn Sương lọt phên, đo sức dãi dầu Nhấc chén nhìn trời trời xuống thấp Dốc bầu dẫm đất đất chìm sâu Tỉnh say say tỉnh quên rồi nhớ À ! mới thanh xuân đã…