Thơ Đường

Dễ chi đùa bỡn với thơ Đường Niêm luật buộc ràng quá nhức xương Đã trót đa mang, mang lại nặng Cũng toan vất bỏ, bỏ thì vương Tám câu ấy, tám hàng châu ngọc Năm vận là, năm đoá sắc hương Trăm mối dệt vào năm sáu (56) chữ Khuôn vàng gói trọn cả…

Read More

Thà là như thế

Thà là như thế đừng về để thương để nhớ để mộng mơ để quê hương đẹp như ngày ra đi ấy để dặm ngàn – chiều nhìn mây trắng bay thà là như thế để thời gian xanh mãi trên tóc ai đen dáng nhỏ dịu dàng để không gian ngưng đọng cho khói…

Read More

PHƯƠNG XA

Nhổ neo rồi, thuyền ơi ! xin mặc sóng, Xô về đông hay giạt tới phương đoài, Xa mặt đất, giữa vô cùng cao rộng, Lòng cô đơn, cay đắng, họa dần vơi . Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bảy đứa . Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh, Bể vô tận sá…

Read More