Áo lụa Hà Đông
Áo lụa Hà Đông Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng Thơ của anh vẫn nguyên màu lụa trắng Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh Linh hồn anh…
Áo lụa Hà Đông Nắng Sài Gòn anh đi mà chợt mát Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng Thơ của anh vẫn nguyên màu lụa trắng Anh vẫn nhớ em ngồi đây tóc ngắn Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh Linh hồn anh…
Ông tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha sinh tại Gò Bồi, xã Tùng Giản, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định (quê ngoại của Xuân Diệu). Cha là ông Ngô Xuân Thọ (giáo viên), người làng Trảo Nha, Can Lộc tỉnh Hà Tĩnh và mẹ là bà Nguyễn Thị…
Chị ơi, nếu chị đã yêu, Đã buồn lỡ hái ít nhiều đau thương. Đã xa hẳn quãng đời hương, Đã đem lòng gởi gió sương mịt mùng. Biết chăng chị mỗi mùa đông, Đáng thương những kẻ có chồng như em. Vẫn còn thấy lạnh trong tim, Đan đi đan lại áo len cho…
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não ngườI thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng… Đường bạch dương bóng chiều man mác, Dịp đường lê lác đác mưa sa Lòng nào lòng chẳng thiết tha Cõi dương còn thế nữa là cõi…
Lần cuối cùng núi khóc Nước mắt đọng thành hồ Thông ven bờ lén mọc Soi phận nào bơ vơ Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Nghe nói Trà Bồng cảnh đẹp xinh Phong quang vương vấn xiết bao tình Công chầu chùa đá mây buông phướn Sốc chực Xen – Bay, sóng vỗ sinh Trầm quế lưu người thăm xóm thượng Lúa ngô luyến khách viếng thôn kinh Hồn quê ấp ủ thêm hương sắc Mỗi vẻ mỗi nơi đất…