Giọt trắng
Em nhỏ xuống cho đời từng giọt trắng trắng trinh nguyên trong suốt tâm hồn ta đứng đó – dưới rừng su thầm lặng em nhỏ dần nhỏ xuống chạm hoàng hôn
Em nhỏ xuống cho đời từng giọt trắng trắng trinh nguyên trong suốt tâm hồn ta đứng đó – dưới rừng su thầm lặng em nhỏ dần nhỏ xuống chạm hoàng hôn
Tôi đứng đây hướng về dĩ vãng Lòng ngậm ngùi con nứoc vẫn trôi xuôi Tình quê hương cách biệt đã lâu rồi Bao kỉ niệm… giũa những ngày thơ ấu – 0 – Nhớ chiếc cầu năm xưa cùng bè bạn Thường hẹn hò ôm sách vở đến trường đời lớn lên giữa lòng…
Đã hết rồi ” mùa hè xanh” độ ấy vui buồn trôi qua buổi chia tay không kịp nhìn nhau lần cuối em về nơi xa rất xa Anh một mình không dấu đựơc tương tư phố xá đêm lại đêm rồi ngày lại ngày hai đứa biệt tin nhau Anh không biết nhà em…
Yêu em chỉ một lần Dù mai đây Trên quãng đời phiêu bạt Cỏ cây Mấy mùa thay lá Tim anh chơn chất Yêu em chỉ một lần !
Sự việc đáng phải xem lại là: bài thơ Tình già của Phan Khôi, mà nay được hầu hết tác giả trong các giới nghiên cứu và sáng tác văn học coi như bài thơ mới đầu tiên, như điểm khởi đầu phong trào thơ mới đầu thế kỷ XX, – bài thơ Tình già…