Ngày xưa có mẹ – Thanh Nguyên – 1981
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Thương cho số kiếp con tằm Lộn qua lộn lại cũng nằm trong tơ Đời ngưòi như một giấc mơ Sớm còn tối mất có ngờ được đâu Đời người là một bể dâu Duong gian là một nỗi sầu triền miên
Hoàng hôn ngả bóng mây vò Vào chòi lá, xách túi đồ đi ra Xuống tắm dòng nước suối Ba Mơ màng tưởng tưọng đây là Đồ Sơn (1) Tắm xong lê gót lên đường Ngỡ như là bứoc tha phương con về Nghĩ thầm cảm thấy mình quê Suối Ba mà lại mơ về…
Anh không thua cuộc như bao người khác Đem tình yêu đặt cược chấm phạt đền Trái bóng tình lăn đi về câm lặng Thì vòng xoay kỷ niệm vẫn còn tên. Đào văn Cẩn (tuyển tập :”Tân Hiệp Thơ 5”)
Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu Thôi rồi tay nắm tay lần cuối Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau Trai lỡ phong vân gái lỡ tình Này đêm tri ngộ xót điêu linh Niềm quê sực thức lòng quan ải Giây phút dừng chân cuộc viễn…
Thương con nhỏ ” ngày đêm lệ giọt ” phải đi làm lúc tuổi còn thơ đêm khuya vắng mình con quạnh quẽ người mẹ nào chẳng thấy xót xa Khi mua đến lòng ta lạnh buốt cứ nghĩ rằng con bước trong mưa thầm cầu mong trời tạnh hẳn cho con tôi bớt lạnh…