Tâm sự đêm đông
Văng vẳng tai nghe tiếng dế sầu Nỗi lòng canh cánh suốt đêm thâu Trải bao xuân thắm đào phong nhuỵ Tưởng nỗi hàn ôn sự dãi dầu Cây cội nước nguồn, ơn núi nặng Ngọn rau tấc đất, nghĩa nông sâu Mây về phương ấy cho ta nhắn Rằng cụm phần kia chớ bạc…
Dòng sông tuổi thơ
Tôi đứng nơi đây hướng về dĩ vãng Lòng ngậm ngùi con nước về dĩ vãng Tình quê hương cách biệt đã lâu rồi Bao kỉ niệm… giữa những ngày thơ ấu ! . Nhớ chiếc cầu năm xưa cùng bè bạn Thưòng hẹn hò ôm sách vở đến trường Đời lớn lên giữa lòng…
Vợ là Trời cho
Vợ là quả ớt chín cây Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng Vợ là một đóa hoa hồng Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà Vợ là nắng gắt mưa sa Vợ là giông tố phong ba bão bùng Nhiều người nhờ vợ nên ông Nhiều anh vì vợ mất không cơ…
Văn tế thập loại chúng sinh (Tác giả Đại thi hào NGUYỄN DU )
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não ngườI thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng… Đường bạch dương bóng chiều man mác, Dịp đường lê lác đác mưa sa Lòng nào lòng chẳng thiết tha Cõi dương còn thế nữa là cõi…
Buôn-mê, mưa và nỗi nhớ
Bỏ lại sau lưng cơn mưa mùa của núi Đi về Buôn Mê. Phố đầy bụi hồng và áo đỏ. Tôi tìm em. Tôi tìm tôi. Cái thân của ngày thơ khốn khó Lang thang rừng. Lang thang núi Gõ vào thinh không. Mây bay lên trời. Làm mưa về đất Còn tôi. Đi hoài!…