Bên không

Nắng nhạt là lơi hoang sơ vùng hoang sơ chênh vênh nỗi chênh vênh một trời ơ hờ Từ  khi em phố thị dường như  xa rất xa lạnh sương chiều thôn dã đưòng vắng – à ơi ! … à Ru em – tình nồng lối chia hai nửa Ta về bên không 6.2006

Read More

Vội vã trăm năm

Đâu phải cà-phê làm mất ngủ! Đâu tại ly trà mà em trở trăn! Có lẽ lâu rồi mình không ôn chuyện Nên ngỡ ngàng trước những ngổn ngang.. Em không trẻ như nhiều xuân trước Anh cũng già tự những chiều xưa Bớt phập phồng những buổi nắng mưa! Cùng yêu ghét đi về…

Read More