Vợ là Trời cho
Vợ là quả ớt chín cây Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng Vợ là một đóa hoa hồng Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà Vợ là nắng gắt mưa sa Vợ là giông tố phong ba bão bùng Nhiều người nhờ vợ nên ông Nhiều anh vì vợ mất không cơ…
Vợ là quả ớt chín cây Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng Vợ là một đóa hoa hồng Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà Vợ là nắng gắt mưa sa Vợ là giông tố phong ba bão bùng Nhiều người nhờ vợ nên ông Nhiều anh vì vợ mất không cơ…
Em đi nhặt hạt lúa vàng Đông thưa lá hẹ mùa sang rộn ràng Để ngày hạt gạo không mua Thơm tho khói bếp gió lùa bát cơm Đi về tắt nắng chiều hôm Mồ hôi nằng nặng nghiêng lòng thời gian Bùn sâu ngập bước gian nan Chênh vênh dáng nhỏ ngắn dần bóng…
Đêm nghe hương đất thức dậy hương rừng đêm trở mình hoài niệm của ban sơ tấm bạt xanh chở che lòng đất mới Ngày đầu khai hoang mưa rừng góc núi đường đá chông chênh suối cạn cây cầy từ bốn phương người góp mặt về đây nhận quê hương nơi này – TÂN…
Trời bao la đất bao la cô đơn như thể … chỉ ta một mình Trên trời điểm điểm lung linh dưới đất có mấy người ? tình cô đơn
Mộ gió xéo eo đồi Thông quỳ khan sám hối Rụng một trái luân hồi Tàn tro bay cứu rỗi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)