Nhớ mẹ chồng

Ngày ấy, con về lại An – Phong Trời thu lá đổ chiều hoa nắng Nhuộm nẻo đường thôn ” trong mắt trong “ Nhớ mẹ một thời Thương nhớ mẹ (Tiễn đưa linh cữu – nặng cõi lòng ) Mẹ ơi! Dẫu mẹ đâu còn nữa Ba chục năm rồi Mẹ vẫn … Như…

Read More

Tiễn đưa

Ra đi Ai người đưa tiễn ? Người cháu què khập khiễng bước đi Chân cháu ghì in lằn đất Nạn sắt cộc cạch Buồn ! Tiễn đưa -0-0-0-0 Nhìn mắt em buồn Anh đã khóc từ  đêm qua Chìa khoá nhà đã trao chủ khác Em nức nở đầu áp vào lòng ngực Nín…

Read More

Thợ đời

Đêm tan thức dậy phận người Gói xôi đằm bụng thợ đời cốt pha Nụ cười cháy sậm làn da Âm vang tiếng búa dặm nhà đầy vơi Gò lưng lên – con dốc đời Ta nghe từng giọt mồ hôi rịn ngày Nắng chiều sót lại trên tay Sầu nghiêng đáy cốc rót đầy…

Read More

Tiểu sử và sự nghiệp văn học : Lan Khai một đời mệnh bạc

Lan Khai sinh năm Bính Ngọ 1906, vào buổi trưa hè ngày 24/6, trong một căn nhà lá 3 gian vách gỗ tại xã Vĩnh Lộc (nay là thị trấn Vĩnh Lộc) huyện Chiêm Hóa, tỉnh Tuyên Quang. Chỉ trong vòng 17 năm của đời cầm bút ngắn ngủi, 39 năm hưởng dương, ông đã…

Read More

PHƯƠNG XA

Nhổ neo rồi, thuyền ơi ! xin mặc sóng, Xô về đông hay giạt tới phương đoài, Xa mặt đất, giữa vô cùng cao rộng, Lòng cô đơn, cay đắng, họa dần vơi . Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bảy đứa . Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh, Bể vô tận sá…

Read More

Thu đông hoài cảm

Thu qua mát lạnh chuyển sang đông Bão lụt gay nên nước ngập đồng Bù lại hạ khan cây cỏ cháy Hẹn hò xuân thắm lá hoa trông Trăng mơ khói toả  màn sương bạc bóng khuất đèn lay ngọn gió lòng Thời tiết giao mùa ngày bớt khắc Du nhàn khách vọng bốn mùa…

Read More