Thơ Đường

Dễ chi đùa bỡn với thơ Đường Niêm luật buộc ràng quá nhức xương Đã trót đa mang, mang lại nặng Cũng toan vất bỏ, bỏ thì vương Tám câu ấy, tám hàng châu ngọc Năm vận là, năm đoá sắc hương Trăm mối dệt vào năm sáu (56) chữ Khuôn vàng gói trọn cả…

Read More

NGÀY XƯA CÓ MẸ

Khi con biết đòi ăn Mẹ là người mớm con muỗng cháo Khi con đòi ngủ Mẹ là người thức hát ru con Bầu trời trong mắt con Ngày một xanh hơn Là khi tóc mẹ Ngày thêm sợi bạc Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất Như cuộc đời không thể thiếu trong…

Read More

Nhớ Trà Bồng

Trà Bồng phong cảnh ngắm càng xinh Tạo hoá dành riêng cảnh hũư  tình Chùa Đá rừng xanh công cúng trái Xen Bay nứoc trắng sốc nghe sinh Quế trầm hương ngát giàu sông núi Lúa bắp ngon lành lắm thưọng kinh Gió bắc ngựa Hồ giai thoại cũ Biết ai tỏ hết nỗi riêng…

Read More