Tràng Giang
Sóng gợn tràng giang buồn điệp điệp Con thuyền xuôi mái nước song song Thuyền về nước lại sầu trăm ngả Củi một cành khô lạc giữa dòng Lơ thơ cồn nhỏ gió đìu hiu Đâu tiếng làng xa vãn chợ chiều Nắng xuống, chiều lên sâu chót vót Sông dài, trời rộng, bến cô…
Ngập Ngừng
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé, Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân. Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần… Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế! Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé. Em tôi ơi, Tình có nghĩa gì đâu, Nếu là không lưu luyến buổi sơ…
HAI SẮC HOA TIGON
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh…
Trang lòng
Tình trót trao em ngày mới gặp Lật giòng kỷ niệm níu cung mơ Tình tôi đăm đắm trong em mắt Gói trọn trong xưa… thủa hẹn hò Đào văn Cẩn (tuyển tập :”Tân Hiệp Thơ 5”)
Tình thơ thuở nào
Ai ơi … ngày ấy tóc xanh Giờ đây tóc đã trở thành hoa râm Ngày xưa mình đã âm thầm Trao lời ước nguyện sắc cầm trăm năm Bây giờ người đã biệt tăm ( cành dâu còn đó con tằm kéo tơ … ) Đợi ai cho đến bao giờ ! … Cùng…