Mỗi mùa phượng
Mỗi mùa phượng nở – một mùa thương Bịn rịn cầm tay buổi bãi trường Phố thị ai về gieo nỗi nhớ Núi rừng mình lại nén sầu vương Tiếng ve ra rả lòng ray rứt Giọng quốc nỉ non dạ chán chường Vắng bạn xa thầy ba tháng hạ Lòng nghe quạnh quẽ tiếng…
Nhớ con sông quê hương.
Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Toả nắng xuống dòng sông ấm áp Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi…
Hoa và thơ
Lũ lụt đã dừng chân Bão giông cùng nín thở Chim chóc báo tin xuân Mùa trổ hoa cho quả. Và em cũng là hoa Và em cũng là quả Ta đến từ rất xa Chơi xuân vui rất lạ. Mùa xuân rồi sẽ qua Chỉ còn em ở lại Trong những vần thơ ta…
Nghẹn ngào
Anh trở lại mái xưa Cây bàng chờ trước ngõ Một trận gió đong đưa Tàn bàng trơ cành lá Biến tan trong cơn mưa … Bể dâu đầy giông tố Suốt một đời đau khổ Anh ra đi – tìm chỗ (bính an, sang, yên lành) Còn em về tiên cảnh Yên ấm nấm…
… Là một nỗi sầu …
Thương cho số kiếp con tằm Lộn qua lộn lại cũng nằm trong tơ Đời ngưòi như một giấc mơ Sớm còn tối mất có ngờ được đâu Đời người là một bể dâu Duong gian là một nỗi sầu triền miên