Kỷ niệm Ba Tơ
Nơi đây Quảng Ngãi mấy thu rồi Tình xuân tươi đẹp mãi không thôi Bao năm gian khổ không sờn mỏi Vó ngựa chinh nhân vẫn núi đồi Núi lớn đèo Lâm Trà Nô Giá Vực Xứ thượng tầng lên suối thác ghềnh Gởi lại Ba Tơ nhiều kỷ niệm Cả tình em nhỏ váy…
HAI SẮC HOA TIGON
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh…
Tập thơ ” Đau Thương ” (Thơ điên) của Hàn Mạc Tử
Vài lời nói đầu Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng: xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây…
… Là một nỗi sầu …
Thương cho số kiếp con tằm Lộn qua lộn lại cũng nằm trong tơ Đời ngưòi như một giấc mơ Sớm còn tối mất có ngờ được đâu Đời người là một bể dâu Duong gian là một nỗi sầu triền miên