Bên không

Nắng nhạt là lơi hoang sơ vùng hoang sơ chênh vênh nỗi chênh vênh một trời ơ hờ Từ  khi em phố thị dường như  xa rất xa lạnh sương chiều thôn dã đưòng vắng – à ơi ! … à Ru em – tình nồng lối chia hai nửa Ta về bên không 6.2006

Read More

Tiễn đưa

Ra đi Ai người đưa tiễn ? Người cháu què khập khiễng bước đi Chân cháu ghì in lằn đất Nạn sắt cộc cạch Buồn ! Tiễn đưa -0-0-0-0 Nhìn mắt em buồn Anh đã khóc từ  đêm qua Chìa khoá nhà đã trao chủ khác Em nức nở đầu áp vào lòng ngực Nín…

Read More

Thơ Đường

Dễ chi đùa bỡn với thơ Đường Niêm luật buộc ràng quá nhức xương Đã trót đa mang, mang lại nặng Cũng toan vất bỏ, bỏ thì vương Tám câu ấy, tám hàng châu ngọc Năm vận là, năm đoá sắc hương Trăm mối dệt vào năm sáu (56) chữ Khuôn vàng gói trọn cả…

Read More