Thơ Đường

Dễ chi đùa bỡn với thơ Đường Niêm luật buộc ràng quá nhức xương Đã trót đa mang, mang lại nặng Cũng toan vất bỏ, bỏ thì vương Tám câu ấy, tám hàng châu ngọc Năm vận là, năm đoá sắc hương Trăm mối dệt vào năm sáu (56) chữ Khuôn vàng gói trọn cả…

Read More

Đồng sớm

Buổi sớm khi lũ cỏ lờ đờ chưa tỉnh hẳn bác trâu già đã ì ạch qua đồng Bên kia bờ ruộng bọn dế mèn kháo nhau chuyện hôm qua đựoc chén bữa ngon với những búi  cỏ non rất tuyệt vài chú cất giọng rè rè chòng ghẹo mấy chị bồ nông Thỉnh thoảng…

Read More

Xuân về

Dê (1) dẫn xuân về bác Vũ ơi ! Cùng nhau ta đã tám mươi rồi Da mồi, tóc bạc… tôi  như  bác Bụng thót, lưng khòm bác khác tôi Răng bác kém tôi vừa rũng một Răng tôi hơn bác đã rời hai Thiên đường cực lạc dang chờ sẵn Nhanh chậm đường về,…

Read More

Yêu

Yêu là chết ở trong lòng một ít Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu . Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu ; Người ta phụ , hoặc thờ ơ , chẳng biết … Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt . Tưởng trăng tàn , hoa tạ với hồn tiêu…

Read More

Mẹ tôi

Mẹ tôi là cả bầu trời Mênh mông tình mẹ biển đời mẹ yêu Thân cò lặn lội sớm chiều Oằn vai gánh nặng trăm điều một thân Tháng ngày vất vả lên dần Trông con mỏi mắt thương gần thương xa Mẹ ơi mẹ khổ qua’ mà Trên khuôn mặt mẹ những là nếp…

Read More