HAI SẮC HOA TIGON

Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người ấy với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dải đường xa vút bóng chiều phong, Và phương trời thẳm mờ sương cát, Tay vít dây hoa trắng lạnh…

Read More

Thu đông hoài cảm

Thu qua mát lạnh chuyển sang đông Bão lụt gay nên nước ngập đồng Bù lại hạ khan cây cỏ cháy Hẹn hò xuân thắm lá hoa trông Trăng mơ khói toả  màn sương bạc bóng khuất đèn lay ngọn gió lòng Thời tiết giao mùa ngày bớt khắc Du nhàn khách vọng bốn mùa…

Read More

NGÀY XƯA CÓ MẸ

Khi con biết đòi ăn Mẹ là người mớm con muỗng cháo Khi con đòi ngủ Mẹ là người thức hát ru con Bầu trời trong mắt con Ngày một xanh hơn Là khi tóc mẹ Ngày thêm sợi bạc Mẹ có thành hiển nhiên trong trời đất Như cuộc đời không thể thiếu trong…

Read More

Xóm chiều

Khói bếp nhà ai quyện mái quê Đồng xa tiếng mõ giục trâu về Nắng chiều sót lại sau triền núi Bóng tối lùa dần dưới mé đê Ngõ xóm nghêu ngao đàn trẻ hát Đường thôn hí hửng gái trai kề Chuông chùa thong thả buông trầm lặng Từng tốp đi vào lối cổng…

Read More