Thơ Đường

Dễ chi đùa bỡn với thơ Đường Niêm luật buộc ràng quá nhức xương Đã trót đa mang, mang lại nặng Cũng toan vất bỏ, bỏ thì vương Tám câu ấy, tám hàng châu ngọc Năm vận là, năm đoá sắc hương Trăm mối dệt vào năm sáu (56) chữ Khuôn vàng gói trọn cả…

Read More

Dòng sông tuổi thơ

Tôi đứng nơi đây hướng về dĩ vãng Lòng ngậm ngùi con nước về dĩ vãng Tình quê hương cách biệt đã lâu rồi Bao kỉ  niệm… giữa những ngày thơ ấu ! . Nhớ chiếc cầu năm xưa cùng bè bạn Thưòng hẹn hò ôm sách vở đến trường Đời lớn lên giữa lòng…

Read More

Văn tế thập loại chúng sinh (Tác giả Đại thi hào NGUYỄN DU )

Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não ngườI thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng… Đường bạch dương bóng chiều man mác, Dịp đường lê lác đác mưa sa Lòng nào lòng chẳng thiết tha Cõi dương còn thế nữa là cõi…

Read More

PHƯƠNG XA

Nhổ neo rồi, thuyền ơi ! xin mặc sóng, Xô về đông hay giạt tới phương đoài, Xa mặt đất, giữa vô cùng cao rộng, Lòng cô đơn, cay đắng, họa dần vơi . Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bảy đứa . Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh, Bể vô tận sá…

Read More