Nằm trên đồi Cù nghĩ về lúc chết
Mộ gió xéo eo đồi Thông quỳ khan sám hối Rụng một trái luân hồi Tàn tro bay cứu rỗi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Mộ gió xéo eo đồi Thông quỳ khan sám hối Rụng một trái luân hồi Tàn tro bay cứu rỗi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não ngườI thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng… Đường bạch dương bóng chiều man mác, Dịp đường lê lác đác mưa sa Lòng nào lòng chẳng thiết tha Cõi dương còn thế nữa là cõi…
Mậu Thìn sáng lập hội thi thơ Trung, bắc, nam chung một tuyến bờ Ngao ngát văn chương trau thước ngọc Sum vầy tòng bá chặt đường tơ Tưong thân, tương trợ nêu gương sáng Đồng khí, đồng thanh tẩy bụi mờ Nối trước, liền sau vui chánh đạo Còn đời còn mãi mối duyên…
Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt Trời không mưa anh cứ lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong toả đường về Và đêm ơi xin cứ dài vô tận Đôi mắt em anh xin đừng lo ngại Mười ngón tay đừng tà áo mân mê Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm…
Trời bao la đất bao la cô đơn như thể … chỉ ta một mình Trên trời điểm điểm lung linh dưới đất có mấy người ? tình cô đơn
Thương con nhỏ ” ngày đêm lệ giọt ” phải đi làm lúc tuổi còn thơ đêm khuya vắng mình con quạnh quẽ người mẹ nào chẳng thấy xót xa Khi mua đến lòng ta lạnh buốt cứ nghĩ rằng con bước trong mưa thầm cầu mong trời tạnh hẳn cho con tôi bớt lạnh…