Vợ là Trời cho
Vợ là quả ớt chín cây Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng Vợ là một đóa hoa hồng Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà Vợ là nắng gắt mưa sa Vợ là giông tố phong ba bão bùng Nhiều người nhờ vợ nên ông Nhiều anh vì vợ mất không cơ…
Vợ là quả ớt chín cây Đỏ tươi ngoài vỏ mà cay trong lòng Vợ là một đóa hoa hồng Vợ là sư tử Hà Đông trong nhà Vợ là nắng gắt mưa sa Vợ là giông tố phong ba bão bùng Nhiều người nhờ vợ nên ông Nhiều anh vì vợ mất không cơ…
CẨM CHÂU DUYÊN NỖI BUỒN VÔ DUYÊN Sầu lên cho tới ngàn khơi Ai đâu ráo lệ, chưa lời nói ra Chiều nay tàn tạ hồn hoa Nhớ Thương Thương quá xót xa tâm bào Tiếng buồn đem trộn tiêu tao, Bóng em chờn chợn trong bao nhiêu màu Nghe em xé lụa mà đau…
Thương cho số kiếp con tằm Lộn qua lộn lại cũng nằm trong tơ Đời ngưòi như một giấc mơ Sớm còn tối mất có ngờ được đâu Đời người là một bể dâu Duong gian là một nỗi sầu triền miên
Vườn thơ TÂN HIỆP đầy mùi hương Mở ngõ trao duyên khách dậm trường Đón gió trong lành qua vạn nẻo Gom trăng huyền dịu khắp muôn phương Ý thơ thắm đượm tình thi hữu Nét bút son sâu nghĩa bạn đường Trái ngot hoa đồng thêm dịu ngọt Tình trong ‘ ý – một…