Đoan Trang
Nàng gom hết Đà Lạt Gọn trong một nụ cười Trái tim trai mười bảy Bắt đầu mê rong chơi. Nguyễn Liên Châu (trích tuyển tập Tân Hiệp Thơ 5)
Bài thơ cuối cùng (T.T.Kh.) 1938
Anh ạ, tháng ngày xa quá nhỉ… Một mùa thu cũ một lòng đau. Ba năm ví biết anh còn nhớ Em đã câm lời có nói đâu ? Đã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly, Càng khơi càng thấy lụy từng khi. Trách ai mang cánh ti-gôn ấy Mà viết tình em được ích…
Văn tế thập loại chúng sinh (Tác giả Đại thi hào NGUYỄN DU )
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô Não ngườI thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc lá ngô rụng vàng… Đường bạch dương bóng chiều man mác, Dịp đường lê lác đác mưa sa Lòng nào lòng chẳng thiết tha Cõi dương còn thế nữa là cõi…
Nhớ con sông quê hương.
Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Toả nắng xuống dòng sông ấm áp Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi…
Nửa đầy trăng
Phím đàn vờn dưói ánh trăng khuya trăng ơi ! toả sáng mà xa quá trăng ” yêu ” đơn lẻ lòng ta biết ta gởi trăng thu một tiếng đàn . Hoa ngọc ngà ôm nửa vầng trăng mây cô liêu ngó ngàn hẹn ước hồn thổn thức nhìn trăng tròn khuyết lòng tôi…