Quỳnh Hoa

Tình thơ thuở nào

Ai ơi …
ngày ấy tóc xanh
Giờ  đây tóc đã trở thành hoa râm
Ngày xưa
mình đã âm thầm
Trao lời ước nguyện sắc cầm trăm năm
Bây giờ người đã biệt tăm
( cành dâu còn đó con tằm kéo tơ … )
Đợi ai cho đến bao giờ ! …
Cùng nhau nối lại
tình thơ thuở nào


… Cho con tôi bớt lạnh !

Thương con nhỏ
” ngày đêm lệ giọt ”
phải đi làm lúc tuổi còn thơ
đêm khuya vắng mình con quạnh quẽ
người mẹ nào chẳng thấy xót xa
Khi mua đến
lòng ta lạnh buốt
cứ  nghĩ rằng con bước trong mưa
thầm cầu mong trời tạnh hẳn
cho con tôi bớt lạnh !
lúc về đêm …


… Là một nỗi sầu …

Thương cho số kiếp con tằm
Lộn qua lộn lại cũng nằm trong tơ
Đời ngưòi như  một giấc mơ
Sớm còn tối mất có ngờ  được đâu
Đời người  là một bể dâu
Duong gian là một nỗi sầu
triền miên