Những bóng hồng trong đời thơ Nguyễn Bính
Mang một tâm hồn hết sức nhạy cảm, cho nên việc trái tim của chàng thi sĩ chân quê luôn vương vấn những bóng hồng trên từng bước phiêu lãng kể cũng không có gì là lạ. Nhà văn Hoàng Tấn đã từng nhận xét về người bạn thân: “Cái anh thi sĩ này là…
Bài ca bình Bắc
Kể từ đấy Mặt trời mọc ở phương Đông, ngùn ngụt lửa. Mặt trời lặn ở phương Đoài, máu chứa chan. Đã sáu mươi ngàn lần… Và từ đấy cũng sáu mươi ngàn lần Trăng tỏ bóng nơi rừng cây đất Bắc Trăng mờ gương nơi đồng lúa miền Nam Ruộng dâu kia bao độ…
Buôn-mê, mưa và nỗi nhớ
Bỏ lại sau lưng cơn mưa mùa của núi Đi về Buôn Mê. Phố đầy bụi hồng và áo đỏ. Tôi tìm em. Tôi tìm tôi. Cái thân của ngày thơ khốn khó Lang thang rừng. Lang thang núi Gõ vào thinh không. Mây bay lên trời. Làm mưa về đất Còn tôi. Đi hoài!…
Mở ngõ vườn thơ
Vườn thơ TÂN HIỆP đầy mùi hương Mở ngõ trao duyên khách dậm trường Đón gió trong lành qua vạn nẻo Gom trăng huyền dịu khắp muôn phương Ý thơ thắm đượm tình thi hữu Nét bút son sâu nghĩa bạn đường Trái ngot hoa đồng thêm dịu ngọt Tình trong ‘ ý – một…
Ngập Ngừng
Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé, Để lòng buồn tôi dạo khắp trong sân. Ngó trên tay, thuốc lá cháy lụi dần… Tôi nói khẽ: gớm, làm sao nhớ thế! Em cứ hẹn nhưng em đừng đến nhé. Em tôi ơi, Tình có nghĩa gì đâu, Nếu là không lưu luyến buổi sơ…