Bài thơ thứ nhất (T.T.Kh.)
Thủa trước hồn tôi phơi phới quá, Lòng thơ nguyên vẹn một làn hương Nhưng nhà nghệ sỹ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương. Tai ác ngờ đâu gió lại qua Làm linh giấc mộng những ngày hoa Thổi tan âm điệu du dương trước Và tiễn người đi bến cát…
Nghẹn ngào
Anh trở lại mái xưa Cây bàng chờ trước ngõ Một trận gió đong đưa Tàn bàng trơ cành lá Biến tan trong cơn mưa … Bể dâu đầy giông tố Suốt một đời đau khổ Anh ra đi – tìm chỗ (bính an, sang, yên lành) Còn em về tiên cảnh Yên ấm nấm…
Niệm nơi xa
Đã hết rồi ” mùa hè xanh” độ ấy vui buồn trôi qua buổi chia tay không kịp nhìn nhau lần cuối em về nơi xa rất xa Anh một mình không dấu đựơc tương tư phố xá đêm lại đêm rồi ngày lại ngày hai đứa biệt tin nhau Anh không biết nhà em…