Nghẹn ngào
Anh trở lại mái xưa Cây bàng chờ trước ngõ Một trận gió đong đưa Tàn bàng trơ cành lá Biến tan trong cơn mưa … Bể dâu đầy giông tố Suốt một đời đau khổ Anh ra đi – tìm chỗ (bính an, sang, yên lành) Còn em về tiên cảnh Yên ấm nấm…
Nhớ con sông quê hương.
Quê hương tôi có con sông xanh biếc Nước gương trong soi tóc những hàng tre Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè Toả nắng xuống dòng sông ấm áp Chẳng biết nước có giữ ngày giữ tháng Giữ bao nhiêu kỷ niệm giữa dòng trôi Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi…
Trước hiên nhà xứ
Kính tặng quý cha dòng Đa Minh – Giáo xứ Tân Hiệp -0-0-0-0-0-0-0-0-0-0-0-0-0-0 Một vườn cây kiểng lộc đơm hoa Giữa tượng thánh nhân buổi hạ mùa Thêm hương thắm đượm nguồn chân lý Phô sắc áo ngài mãi trắng phau Huyết Tộc lên tinh màu tuyết tộc Cho muôn thế hệ chẳng phai nhoà…
Giọt trắng
Em nhỏ xuống cho đời từng giọt trắng trắng trinh nguyên trong suốt tâm hồn ta đứng đó – dưới rừng su thầm lặng em nhỏ dần nhỏ xuống chạm hoàng hôn
Tình viễn xứ
Xếp áo thư sinh bạt gió ngàn Chặng đường cơm áo nợ non sông Gót chân lấm bụi miền châu thổ Sông nước Mê-Kông trải dặm lòng Chảy mãi trong tim ” dòng nhiệt huyết “ Trầm lưu mạch máu dáng tinh anh Chở mộng đêm tàn lay bóng nguyệt Thất-sơn vời vợi đỉnh cao…
Bài hoạ y đề ( Xuân về) của Chinh Vũ
Chúng mình bằng tuổi bác Trần ơi ! Giáp tí – giáp thân… tám mốt rồi Thiếp trẻ mặn nồng duyên nợ bác Vợ già, gắn bó nghĩa tình tôi Thơ tôi : lão hoá – hai thua một Sức bác : xuân hồi – một địch hai ! Bác dẻo dai gân, bền bỉ …