Buôn-mê, mưa và nỗi nhớ
Bỏ lại sau lưng cơn mưa mùa của núi Đi về Buôn Mê. Phố đầy bụi hồng và áo đỏ. Tôi tìm em. Tôi tìm tôi. Cái thân của ngày thơ khốn khó Lang thang rừng. Lang thang núi Gõ vào thinh không. Mây bay lên trời. Làm mưa về đất Còn tôi. Đi hoài!…
Dòng sông tuổi thơ
Tôi đứng nơi đây hướng về dĩ vãng Lòng ngậm ngùi con nước về dĩ vãng Tình quê hương cách biệt đã lâu rồi Bao kỉ niệm… giữa những ngày thơ ấu ! . Nhớ chiếc cầu năm xưa cùng bè bạn Thưòng hẹn hò ôm sách vở đến trường Đời lớn lên giữa lòng…
Hai sắc hoa ti gôn
Một mùa thu trước mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ đến với yêu đương. Người ấy thường hay vuốt tóc tôi Thở dài trong lúc thấy tôi vui Bảo rằng: “Hoa dáng như tim vỡ Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi”….
Đêm đông uống rượu
Nhà trống đèn lu rượu tống sầu Sầu vơi rượu cạn hết canh thâu Gió tung áo, thử thân dày dạn Sương lọt phên, đo sức dãi dầu Nhấc chén nhìn trời trời xuống thấp Dốc bầu dẫm đất đất chìm sâu Tỉnh say say tỉnh quên rồi nhớ À ! mới thanh xuân đã…