Nhà thơ Vũ Hoàng Chương
Mây mùa thu
Sao hôm nay lòng ta buồn không nguôi, Niềm u uất dâng cao tháng ngày trôi xuôi. Há vì cơm áo chẳng no lành? Há vì đời không ai mắt xanh? Nhớ thuở chưa có ta đường đi thênh thênh, Kịp khi có ta chông gai mông mênh. Cuồng vọng cả mà thôi, Bốn phương [...]
Bài ca bình Bắc
Kể từ đấy Mặt trời mọc ở phương Đông, ngùn ngụt lửa. Mặt trời lặn ở phương Đoài, máu chứa chan. Đã sáu mươi ngàn lần… Và từ đấy cũng sáu mươi ngàn lần Trăng tỏ bóng nơi rừng cây đất Bắc Trăng mờ gương nơi đồng lúa miền Nam Ruộng dâu kia bao độ [...]
PHƯƠNG XA
Nhổ neo rồi, thuyền ơi ! xin mặc sóng, Xô về đông hay giạt tới phương đoài, Xa mặt đất, giữa vô cùng cao rộng, Lòng cô đơn, cay đắng, họa dần vơi . Lũ chúng ta, lạc loài, dăm bảy đứa . Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh, Bể vô tận sá [...]
QUÊN
Đã hẹn với em rồi ; không tưởng tiếc Quãng đời xưa, không than khóc gì đâu ! Hãy buông lại gần đây làn tóc biếc, Sát gần đây, gần nữa, cặp môi nâu . Đêm nay lạnh, tìm em trên gác tối, Trong tay em dâng cả tháng năm thừa, Có lẽ đâu tâm [...]
NGHE HÁT
Phách ngọt, đàn say, nệm khói êm . Tiếng ca buồn nổi giữa chừng đêm . “Canh khuya đưa khách … ” . Lời reo ngọc Mơ gái Tầm Dương thoảng áo xiêm Ai lạ nghìn thu, xa tám cõi, Sen vàng như động phía châu liêm . Nao nao khói biết hài thương nữ, [...]
SAY ĐI EM
Khúc nhạc hồng êm ái, Điệu kèn biếc quay cuồng, Một trời phấn hương Đôi người gió sương, Đầu xanh lận đận, cùng xót thương, càng nhớ thương . Hoa xưa tươi, trăng xưa ngọt, gối xưa kề, tình nay sao héo ! Hồn ngã lâu rồi nhưng chân còn dẻo, Lòng trót nghiêng mà [...]
Đời Vắng Em Rồi
Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu Lênh đênh thương nhớ giạt trời Âu Thôi rồi tay nắm tay lần cuối Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau Trai lỡ phong vân gái lỡ tình Này đêm tri ngộ xót điêu linh Niềm quê sực thức lòng quan ải Giây phút dừng chân cuộc viễn [...]



