Thiên Lý
Nhớ mẹ chồng
Ngày ấy, con về lại An – Phong
Trời thu lá đổ chiều hoa nắng
Nhuộm nẻo đường thôn ” trong mắt trong “
Nhớ mẹ một thời
Thương nhớ mẹ
(Tiễn đưa linh cữu – nặng cõi lòng )
Mẹ ơi!
Dẫu mẹ đâu còn nữa
Ba chục năm rồi
Mẹ vẫn …
Như … !
Đông tàn
Tiễn đông se lạnh, bơ vơ
Bơ vơ
Một cõi
Vẫn mơ nụ hồng
Ai đem nhốt ánh trăng nồng
Để
Rộn lên trong tiếng tơ đồng vấn vương
Tiễn đông trăm nhớ ngàn thương
Chùm hoa vụng dại bên đường xác xơ
Gió lùa cành lá phất phơ
Đông đưa xuân đến nàng thơ … dậy thì
Nghẹn ngào
Anh trở lại mái xưa
Cây bàng chờ trước ngõ
Một trận gió đong đưa
Tàn bàng trơ cành lá
Biến tan trong cơn mưa …
Bể dâu đầy giông tố
Suốt một đời đau khổ
Anh ra đi – tìm chỗ
(bính an, sang, yên lành)
Còn em về tiên cảnh
Yên ấm nấm mồ xanh
Anh đi giữa trời xanh
Cây bàng xưa trước ngõ
Nay [...]
Tâm tình về Tân Hiệp
Tôi trở lại Tân Hiệp
sau mười năm xa cách
ngậm ngùi
nhớ xưa
— o —
Con đường đất đỏ
dấu mòn lối quanh
chiều về
anh công nhân cao mủ – bết bùn
— 0 —
Chợ nghèo
lưa thưa vài rổ cá
kẻ bán
người mua
mắm muối rau củ
cũng không nhiều
trạm xá trường học
vách ván vẹo xiêu
sầu !
nắng hạ
— 0 —
Nay
rạng ngời khắp nẻo
xe [...]



