Nguyễn Trung Giang

Về đi !

Về đi cố nhân ơi Mây trắng bốn phương trời Đêm dâng trào kỷ  niệm Ngày ấy em xa tôi Về đi cố nhân ơi sương ứot áo em rồi Tay không còn bịn rịn Khói thuốc buồn đêm trôi Em đi biền biệt mãi Ta chở buồn tóc mây Khi thiếu một vòng tay […]


Bước chân

Lục bình nuôi ao cá mơ màng cuộc rong chơi qua bao bờ đến lạ thong dong mấy nẻo đời Ta ngó hoài dấu chân giữa vòng quanh nhân thế tay khô gầy nắng hạ chân sớm lụi phong trần Ngày đi qua chóng vánh Nghe nhịp đời vỗ quanh mây xô lệch thác ghềnh […]


Giọt trắng

Em nhỏ xuống cho đời từng giọt trắng trắng trinh nguyên trong suốt tâm hồn ta đứng đó – dưới rừng su thầm lặng em nhỏ dần nhỏ xuống chạm hoàng hôn


Ngàn khơi lúa vàng

Em đi  nhặt hạt lúa vàng Đông thưa lá hẹ mùa sang rộn ràng Để ngày hạt gạo không mua Thơm tho khói bếp gió lùa bát cơm Đi về tắt nắng chiều hôm Mồ hôi nằng nặng nghiêng lòng thời gian Bùn sâu ngập bước gian nan Chênh vênh dáng nhỏ ngắn dần bóng […]


Thợ đời

Đêm tan thức dậy phận người Gói xôi đằm bụng thợ đời cốt pha Nụ cười cháy sậm làn da Âm vang tiếng búa dặm nhà đầy vơi Gò lưng lên – con dốc đời Ta nghe từng giọt mồ hôi rịn ngày Nắng chiều sót lại trên tay Sầu nghiêng đáy cốc rót đầy […]


Lên ngàn

Ngày xưa theo cha vào rừng mắt con buồn chưa ráo lệ mẹ ” đi ” ngày em bé tí chạnh lòng đá cũng rưng rưng Sớm mai con vào lớp học nắng nghiêng trang vở quạnh lòng chiều cha về gian nan mỗi bước đi về Ngày xưa làm thân cò nhỏ chân son […]


Thời mở đất

Đêm nghe hương đất thức dậy hương rừng đêm trở mình hoài niệm của ban sơ tấm bạt xanh chở che lòng đất mới Ngày đầu khai hoang mưa rừng góc núi đường đá chông chênh suối cạn cây cầy từ  bốn phương người góp mặt về đây nhận quê hương nơi này – TÂN […]