Kim Xuyên
Thơ Đường
Dễ chi đùa bỡn với thơ Đường
Niêm luật buộc ràng quá nhức xương
Đã trót đa mang, mang lại nặng
Cũng toan vất bỏ, bỏ thì vương
Tám câu ấy, tám hàng châu ngọc
Năm vận là, năm đoá sắc hương
Trăm mối dệt vào năm sáu (56) chữ
Khuôn vàng gói trọn cả nghìn chương
Duyên hoa bút
Hoa kết lời thơ bút điểm màu
Bút hoa là bạn thuở xưa sau
Hoa lồng muôn ngọc say hồn khách
Bút toả bờ tiên thắm nhuỵ đào
Hoa tặng tri âm vần diễm lệ
Bút trao bằng hữu nét thanh tao
Bút hoa đợi vẫn còn tri kỷ
Hoa bút bao đời nhớ mãi nhau
Xuân
Xuân đến rạng ngời khắp núi sông
Xuân trao tình mới ánh xuân hồng
Xuân thêm thêm mãi càng thêm tuổi
Xuân mới mới hoài ấy mới thông
Xuân đượm hương tùng tình thắm thiết
Xuân phơi sắc liễu nghĩa thêm nồng
Xuân trên bảy bốn xuân – càng đẹp
Xuân chúc Dần (*) – xuân rực rỡ bông
__________
Chú Thích :
(*) Xuân [...]
Tự cảm
Cửu thập niên dư – độ tuổi này
Nấc thang thượng thọ vẫn leo dây
Nên vai ông lão trong làng xóm
Thoát nợ thằng trai với khói mây
Con cái chỉ còn hơn nửa tá
Của tiền đã hết khoẻ đôi tay
Ngày nay khói lửa vừa yên dứt
Ân huệ chúa cho đủ tháng ngày



