Đào Thân Chinh
Bên không
Nắng nhạt là lơi
hoang sơ vùng hoang sơ
chênh vênh nỗi chênh vênh
một trời ơ hờ
Từ khi em phố thị
dường như xa rất xa
lạnh sương chiều thôn dã
đưòng vắng – à ơi ! … à
Ru em – tình nồng
lối chia hai nửa
Ta về bên không
6.2006
Niệm nơi xa
Đã hết rồi ” mùa hè xanh” độ ấy
vui buồn trôi qua
buổi chia tay
không kịp nhìn nhau lần cuối
em về nơi xa
rất xa
Anh một mình không dấu đựơc tương tư
phố xá đêm
lại đêm
rồi ngày
lại ngày
hai đứa biệt tin nhau
Anh không biết nhà em ở
tìm em
tìm ở đâu
chút tình ngày đầu
vẫn đậm sâu
dào dạt thế ! [...]
Đồng sớm
Buổi sớm
khi lũ cỏ lờ đờ chưa tỉnh hẳn
bác trâu già đã ì ạch qua đồng
Bên kia bờ ruộng
bọn dế mèn kháo nhau chuyện hôm qua đựoc chén
bữa ngon với những búi cỏ non rất tuyệt
vài chú cất giọng rè rè chòng ghẹo mấy chị bồ nông
Thỉnh thoảng có tiếng đen đét của ngọn roi [...]



