<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Tân Hiệp Thơ &#187; Nhà thơ Hàn Mạc Tử</title>
	<atom:link href="http://www.tanhieptho.com/tho-van/han-mac-tu/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://www.tanhieptho.com</link>
	<description>Những mùa thơ Tân Hiệp</description>
	<lastBuildDate>Sat, 11 Jun 2011 10:00:09 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.org/?v=3.3.1</generator>
		<item>
		<title>Tác phẩm và thi ca của nhà thơ Hàn Mạc Tử (tt)</title>
		<link>http://www.tanhieptho.com/tac-ph%e1%ba%a9m-va-thi-ca-c%e1%bb%a7a-nha-th%c6%a1-han-m%e1%ba%a1c-t%e1%bb%ad-tt/2009/01/</link>
		<comments>http://www.tanhieptho.com/tac-ph%e1%ba%a9m-va-thi-ca-c%e1%bb%a7a-nha-th%c6%a1-han-m%e1%ba%a1c-t%e1%bb%ad-tt/2009/01/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Jan 2009 19:10:59 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenquangbinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhà thơ Hàn Mạc Tử]]></category>
		<category><![CDATA[Tác phẩm và thi ca của nhà thơ Hàn Mạc Tử (tt)]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.tanhieptho.com/?p=270</guid>
		<description><![CDATA[CẨM CHÂU DUYÊN NỖI BUỒN VÔ DUYÊN Sầu lên cho tới ngàn khơi Ai đâu ráo lệ, chưa lời nói ra Chiều nay tàn tạ hồn hoa Nhớ Thương Thương quá xót xa tâm bào Tiếng buồn đem trộn tiêu tao, Bóng em chờn chợn trong bao nhiêu màu Nghe em xé lụa mà đau [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong><span style="color: red;"></span></strong></span></em></p>
<div><em><strong>CẨM CHÂU DUYÊN</strong></em></div>
<p><em><strong>NỖI BUỒN VÔ DUYÊN</strong></em></p>
<p><em>Sầu lên cho tới ngàn khơi<br />
Ai đâu ráo lệ, chưa lời nói ra<br />
Chiều nay tàn tạ hồn hoa<br />
Nhớ Thương Thương quá xót xa tâm bào<br />
Tiếng buồn đem trộn tiêu tao,<br />
Bóng em chờn chợn trong bao nhiêu màu<br />
Nghe em xé lụa mà đau<br />
Gió than niềm gió biết đâu hẹn hò!<br />
Đừng ai nói để thương cho<br />
Lỡ ra lạnh nhạt đền bù sao cam<br />
Chiều nay chẳng có mưa dầm<br />
Mình sao nước mắt lại đầm đầm tuôn<br />
Ồ ra lụy ngọc nôn nôn<br />
Có bao giờ hết nỗi buồn vô duyên!</em></p>
<p><em><strong>DUYÊN KÌ NGỘ</strong></em></p>
<p><em>Kịch bản này xảy ra chỗ nước non thanh tú. Chỉ có thi sĩ Hàn Mặc Tử và nàng Thương Thương thì kịch mới nổi.</em></p>
<p><em>Lời suối reo:</em></p>
<p><em>Đâu gió lên tầng mây che mắt lạ<br />
Ta muôn năm len lỏi ở Đào Nguyên<br />
Nước trong sáng lòng ta thơm vô giá<br />
Sao không ai đi lạc tới non tiên.</em></p>
<p><em>Để ta dâng ta mời ai giải khát<br />
Nếm cho bưa mùi vị nước trường sinh.<br />
Ồ tiếng tiêu đâu bay ra man mác<br />
Khiến nao nao nguồn thanh tịnh quanh mình.</em></p>
<p><em>Lời chim phụ hoạ:</em></p>
<p><em>Tiếng tiêu nao từ phương xa bay vẳng<br />
Tiếng thanh thanh mà rất mực tương tư<br />
Xuân đây rồi lan tràn như bóng nắng<br />
Ta nên bay cho khỏi vướng sầu u.</em></p>
<p><em>Tiếng tiêu:</em></p>
<p><em>Vàng bay theo vàng đuổi theo vàng bay<br />
Tiếng vàng này vừa mê này vừa say<br />
Dồn qua phương Đông mặt trời chưa nóng<br />
Dồn qua phương Tây màu sắc hây hây.</em></p>
<p><em>Ta là khúc Phượng Cầu Hoàng năm trước<br />
Đem ân tình rải khắp cả trời duyên<br />
Cho Quân Thuỵ lấy nàng Thôi thuyền quyên<br />
Xuân vô cùng đến ngàn năm ơn phước.</em></p>
<p><em>Song le nàng vẫn luôn cách  biệt<br />
Bến Ô Giang lành lạnh khúc thầm thương<br />
Ta vẫn còn ngân bao lời tha thiết<br />
Trong nắng mai dìu dịu mối sầu vương.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Mải vui tìm cành hoa trên cánh  bướm<br />
Ai đưa ta lạc đến nước non này<br />
Mùi cỏ lạ thơm như mùi nhuỵ chớm<br />
Cùng tiếng tiêu đồng hợp chất nồng say<br />
Đến đây rồi ta mơ niềm hận cũ<br />
Đã bao năm nào thấy bóng giai nhân<br />
Hoa lá bỗng xôn xao tìm thấy thú<br />
Trong khi nầy lừng lẫy nhạc tường vân.</em></p>
<p><em>Lời suối reo:</em></p>
<p><em>Ồ sự lạ đã muôn đời thế kỷ<br />
Đất Linh Sơn in dấu vết phàm nhân<br />
Ta reo lên với đàn thông rủ rỉ<br />
Cho lay bay tình ý ở xa xăm<br />
Xin mời chàng tài hoa thi sĩ đó<br />
Ngồi xuống đây bên thảm ngọc vườn châu<br />
Hai tay chàng thử vốc vào nước nọ<br />
Mát tê đi như da thịt nàng dâu.</em></p>
<p><em>Lời chim hót:</em></p>
<p><em>Ôi chàng kia, thực ra chiều phong vận<br />
Hãy nghe ta cao hót khúc bình an<br />
Này mặn nhựt tròn vo đương sáng láng<br />
Gió đương lên vươn quyện tấm lòng ngày<br />
Ta đã nghe danh chàng cao vời vợi<br />
Như thơ ra đồng vọng cả thinh gian.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Nắng càng cao lòng ta càng hừng hực<br />
Thơ lên rồi bay quá giải nhàn vân<br />
Mùi hương đâu trong lời ca sực nức<br />
E hư vô rung động cả phong trần<br />
Ôi chao, mê toàn thân như khoái cảm<br />
Như đêm xuân uống phải rượu quỳnh tương<br />
Không đâu mà, có điều chi vừa chạm<br />
Đến tâm linh &#8211; để báo hiệu phi thường.<br />
Ta hãy giấu tiếng kêu trong cụm lá<br />
Đừng cho ta nghe lờ lặng trời mây<br />
Ta hãy ẩn mình vào trong kẹt đá<br />
Để chờ xem sự lạ đến gần đây.</em></p>
<p><em>Nàng (ra):</em></p>
<p><em>Mây bay theo với mây bay<br />
Mình sao ra nước non này mà chơi<br />
Sáo ơi, dìu dặt chơi vơi<br />
Buông mau âm điệu để mời nhân gian<br />
Nắng cao ý muốn lan tràn<br />
Ở đây vắng vẻ cây ngàn suối reo<br />
Chim ơi hót khúc tương giao<br />
Có người thục nữ lần vào Thiên Thai<br />
Không gặp ai, chửa gặp ai<br />
Duyên tình ngậm kín, tình hoài miên man<br />
Tiêu tao đến nỗi bẽ bàng<br />
Đi trong hiu quạnh gặp toàn bơ vơ.</em></p>
<p><em>Lời suối reo:</em></p>
<p><em>Ở đây có suối đoàn viên<br />
Có cây phối hợp, có duyên Ngọc Vàng<br />
Nước ta trong trắng ơi Nàng<br />
Đọ xem trinh tiết có phần thanh cao<br />
Cởi xiêm cởi áo ra nào<br />
Xuống đây Nàng tắm cho dào dạt thơ</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Ôi chao thơ ngầm bay theo giải nắng<br />
Lộng vào trong xiêm áo mỏng manh sao<br />
Tiếng cười ai vang trong im lặng<br />
Khiến lòng ta hồi hộp biết dường bao.</em></p>
<p><em>Chàng (ở lùm cây ra):</em></p>
<p><em>Tiếng tiêu vương vấn vào nhau mãi<br />
Ta chộ Nàng đây, gẫm lạ kỳ<br />
Không duyên hồ dễ mong theo nắng<br />
Xin nàng cười nụ với đôi mi.</em></p>
<p><em>Nàng (kinh ngạc):</em></p>
<p><em>Ở đâu chàng ở đâu ra<br />
Xem trong cốt cách mới ra tính tình<br />
E khi mình chửa biết mình<br />
Nói câu kỳ ngộ in hình hổ ngươi<br />
Chàng ôi, thốt chẳng nên lời<br />
Không quen sao lại lả lơi chuyện trò.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Phải quê Nàng ở Đào Nguyên<br />
Bởi chưng sắc đẹp lại thêm đa tình<br />
Xuống đây tìm nợ ba sinh<br />
Không may trời khiến ta mình gặp nhau.</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Em là Trần Thương Thương<br />
Ngụ ở bến Tầm Dương<br />
Đi tìm chàng thi sĩ<br />
Trong pho sách Kim Cương<br />
Đi tới Tương Tư xứ<br />
Tìm không ra người thương.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Em là Trần Thương Thương<br />
Anh là Hàn Mạc Tử<br />
Không phải cách âm dương<br />
Còn có khi hội ngộ<br />
Em là hoa mười phương<br />
Anh là mây tứ xứ<br />
Gặp nhau ở cạnh đường<br />
Nói sao cho bằng khóc.</em></p>
<p><em>Lời chim hót:</em></p>
<p><em>Hỡi ơi người tục khác tình<br />
Đến đây nhìn sững cho mình thêm ghen<br />
Má ơi, má núng đồng tiền<br />
Môi sao ướt đỏ ta thèm biết bao<br />
Nắng ơi, nắng có lên cao<br />
Làm sao da thịt hồng hào thế kia</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Người mộng hỡi từ nay ta mới biết<br />
Sao thơ anh nhuộm toàn màu ly biệt<br />
Kêu không thôi và nức nở cả ban đêm<br />
Nhạc thanh bai hoà trong cung cầm nguyệt<br />
Với bao mầu sang sáng ửng duyên thơm<br />
Em mê quá thi nhân Hàn Mặc Tử<br />
Người trai tơ thuỳ mị như tình duyên.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Thương Thương em trời cho ta kỳ ngộ<br />
Nói cho ta thần diệu của vàng bay<br />
Đôi nhị thắm in trên màu rực rỡ<br />
Đây đôi chim gù gật với niềm say<br />
Anh van em cho anh quỳ san sát<br />
Cho mùi xuân ngầm ngấm tận hồn anh<br />
Thơ anh sẽ như trầm hương ngào ngạt<br />
Toả lên cao lồng lộng giữa trời xanh.</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Tất cả em là chân châu vô giá<br />
Dành cho anh riêng hưởng hạnh phúc này<br />
Em kết tinh ở bao thanh sắc lạ<br />
Toà thiên nhiên đúc sẵn để mê say<br />
Sao trời hỡi không cho em nguyền ước<br />
Em theo anh mà hứng lấy sao rơi<br />
Vẻ đài các còn nguyên trong khăn lược<br />
Để làm chi, tình hỡi khi xa xôi.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Chỉ có em làm thơ anh mãnh liệt<br />
Tình anh vang như luồng gió van lơn<br />
Chỉ có em, lòng anh yêu tha thiết<br />
Yêu điên cuồng không một phút nào hơn<br />
Bây giờ đây khóc than niềm ly hận<br />
Hỡi Thương Thương người ngọc của lòng anh<br />
Ta nhìn em với bao lời ta thán<br />
Khiến hoa chim nghe được cũng không đành.</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Tình quân hỡi, muôn năm em chỉ muốn<br />
Sống bên anh cho thắm được tình yêu<br />
Mùa xuân em sẽ rất nhiều hoa bướm<br />
Bởi thơ anh tô điểm đẹp trăm chiều.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Than ơi đời biệt ly chan chứa<br />
Anh sắp đi với hai dòng lệ ứa<br />
Cả đau thương dồn dập xót tâm bào<br />
Khi xa em đã bao lần vọng tưởng<br />
Mơ trong mơ làm hoảng hốt đêm trăng<br />
Khi gần em tâm thần anh sửng sốt<br />
Mùi yêu đương vương vít cả tâm hồn<br />
Em ở đó sao anh không thể thốt<br />
Bao dòng châu em hiến tối tân hôn.</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Nói làm chi những câu mê sướng quá<br />
Nói những câu khờ dại cả người em<br />
Phải chăng anh tài hoa cao trọng lắm<br />
Đã bao lần khét tiếng ở đền vua<br />
Bao người ngọc đắm say lời ngọc thắm<br />
Bao giai nhân hâm mộ tấm tình thơ.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Anh chỉ ngó say em trong chốc lát<br />
Để hồn thơ rời rạc với mây bay<br />
Gần em luôn để hưởng bao khoái lạc<br />
Thưa em không, anh đâu dám mê say<br />
Một mai kia ở bên khe nước ngọc<br />
Với sao sương anh nằm chết như trăng<br />
Không tìm thấy nàng tiên mô đến khóc<br />
Đến hồn anh và rửa vết thương tâm.</em></p>
<p><em>Nàng:</em></p>
<p><em>Em quyết níu với bao tơ nắng dịu<br />
Níu thơ anh và níu cả hồn anh<br />
Hoa cỏ sẽ làm ơn theo chứng kiến<br />
Biệt ly nào dứt được mối thâm tình.</em></p>
<p><em>Chàng:</em></p>
<p><em>Tôi chào em giờ đi không trở lại<br />
Anh xa rồi mà hương phấn vẫn theo luôn.</em></p>
<p><em>(chàng biến mất)</em></p>
<p><em>Lời suối reo:</em></p>
<p><em>Xin đừng vẩy bàn chân trong suối ngọc<br />
Hỡi giai nhân người lụa bến Tầm Dương<br />
Xin nàng đợi để đêm khuya sẽ vọc<br />
Bao nhiêu trăng sáng dịu giữa hơi sương.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>QUẦN TIÊN HỘI</strong></span></em></p>
<p><em>(vở kịch này chưa xong)</em></p>
<p><em>Hoa khôi:</em></p>
<p><em>Liên hồ đây, bốn mùa Xuân cả bốn<br />
Ngát hương đưa trong gió sớm trơi vơi<br />
Làn nước mát và chưa bao giờ bợn<br />
Vết phong trần đưa lại ở xa khơi.</em></p>
<p><em>Ghe thay cô Quỳnh Tiên dao động<br />
Xuống đây mà đứng sựng để làm duyên<br />
Bao nhiêu cá lặng chìm theo tăm sóng<br />
Bao nhiêu hoa thầm sợ vẻ hồn nhiên.</em></p>
<p><em>Các tiên khác:</em></p>
<p><em>Đây mùi đạo vẫn còn thơm ngan ngát<br />
Mà ai cho các vị nói tình yêu<br />
Ai cho thoả bao niềm mong rào rạt<br />
Mà ai cho lòng ngọc toả phiêu phiêu.</em></p>
<p><em>Hoa khôi:</em></p>
<p><em>Đã lâu rồi chúng ta xa trần tục<br />
Nỗi thầm thương chôn kín khổ bao nhiêu<br />
Nên say sưa mơ lòng theo náo nức<br />
Yêu nhau đi, Tình gái, dịu dàng yêu</em></p>
<p><em>Chim Anh Võ bảo Hoạ Mi:</em></p>
<p><em>Mi! Mi! Mi! Có nghe trong gió thẳm<br />
Có nghe không tình lạ thoảng mùi trai<br />
Có nghe không lòng ai ra âm ấm<br />
Không như lòng cô gái ở Bồng Lai.</em></p>
<p><em>Hai chim trao đổi cùng nhau:</em></p>
<p><em>Mùi vị ấy bay từ cô gái ấy<br />
Nên ran ran lòng dạ ở chung quanh<br />
Để ý xem nước da cô thắm dậy<br />
Và đôi môi biểu lộ hết xuân tình.</em></p>
<p><em>Hoa khôi:</em></p>
<p><em>Chị em ơi, &#8220;chàng&#8221; làm duyên thái quá<br />
Không hài lòng khi nói đến tình yêu<br />
&#8220;Chàng&#8221; giả bộ không ưa trò lơi lả<br />
Không ưa nhìn bao vẻ gấm hoa thêu.</em></p>
<p><em>Huyền Tiên (nói cùng Quỳnh Tiên): (*)</em></p>
<p><em>Nương nương ơi! Biết nhau từ độ ấy<br />
Tóc xanh thêm và tình đậm đà nhiều<br />
Tao phùng duyên đến bây giờ lại thấy<br />
Lòng nghiêng qua, sóng mắt muốn xiêu xiêu.</em></p>
<p><em>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;..  .</em></p>
<p><em>Thư Hàn Mặc Tử viết cho Trần Thanh Địch:</em></p>
<p><em>Ba đoạn sau mà tôi tính viết như thế này: bọn tiên xúm lại vây hai người (Quỳnh Tiên, Huyền Tiên) trong vòng vây và bảo rằng &#8220;người con trai&#8221; ấy là của trời cho.</em></p>
<p><em>Thế rồi bọn tiên nổi ghen lên. Hai người ấy phải rủ nhau đi trốn. Bọn tiên hay được bèn hè nhau đang đêm hạ san tìm bắt cho được cặp uyên ương ấy, nghĩa là bọn tiên chạy theo tình yêu, trở về thế gian, bỏ lại những động mây bây giờ thành ra hoang vu cô độc.</em></p>
<p><em>(*) Quỳnh Tiên tức Thương Thương và Huyền Tiên tức Hàn Mặc Tử đi du tiên, rồi giả gái.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong></strong></span></em></p>
<div><span style="font-size: medium;"><em><strong>Thơ Đường luật</strong></em></span></div>
<p><em><strong>ĐÀN NGUYỆT</strong></em></p>
<p><em>Hỏi chớ mấy tuổi? Đáp mười lăm<br />
Non nước từng phen nổi tiếng tăm<br />
Bạc mang đàn chơi đau nửa kiếp<br />
Đồng tâm tơ buộc chặt quanh năm<br />
Chường mình trước án trông đầy đặn<br />
Nép mặt trông hoa nói thỉ thầm<br />
Mười khúc đoạn trường say chửa tỉnh<br />
Thuyền ai thấp thỏm muốn ôm cầm.</em></p>
<p><em><strong>BUỒN THU</strong></em></p>
<p><em>Ấp úng không ra được nửa lời<br />
Tình thu bi thiết lắm thu ơi<br />
Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt<br />
Hiu hắt hơi may thoảng lại rồi.<br />
Nằm gắng đã không thành mộng được<br />
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi<br />
Ngàn trùng sương toả, cây e lạnh<br />
Chỉ có thông kia chịu với trời.</em></p>
<p><em><strong>CỬA SỔ ĐÊM KHUYA</strong></em></p>
<p><em>Hoa cười nguyệt rọi cửa lồng gương<br />
Lạ cảnh buồm thêm nỗi vấn vương<br />
Tha thướt liễu in hồ gợn sóng<br />
Hững hờ mai thoảng gió đưa hương<br />
Xa người nhớ cảnh tình lai láng<br />
Vắng bạn ngâm thơ rượu bẽ bàng<br />
Qua lại yến ngàn dâu ủ lá<br />
Hoa đàn sẵn có dế bên đường.</em></p>
<p><em>Bài thơ này được làm theo kiểu lục chuyển hồi văn, nghĩa là có thể đọc theo sáu cách:<br />
1. Ðọc xuôi<br />
2. Ðọc ngược<br />
3. Bỏ 2 chữ đầu đọc xuôi<br />
4. Bỏ 2 chữ đầu đọc ngược<br />
5. Bỏ 2 chữ sau đọc xuôi<br />
6. Bỏ 2 chữ sau đọc ngược</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>CHÙA HOANG</strong></span></em></p>
<p><em>Chùa không sư tụng cảnh buồn teo<br />
Cốt Phật còn đây chuỗi Phật đâu ?<br />
Réo rắt cành thông thay kệ đọc<br />
Lập loè bóng đóm thế đèn treo<br />
Hương sầu khói lạnh nằm ngơ ngác<br />
Vách chắn đêm sương đứng dãi dầu<br />
Rức cũng trơ gan cùng tuế nguyệt<br />
Quanh năm khắc khoải giọng quyên kêu.</em></p>
<p><em><strong>CHUYẾN ĐÒ NGANG</strong></em></p>
<p><em>Chẳng hẹn hò sao gặp gỡ đây<br />
Người thời như tỉnh kẻ như say<br />
Trong veo làn nước soi đôi mắt<br />
Xa tít quê nhà trở một tay<br />
Tâm sự mới trao bờ đã đến<br />
Nỗi niềm chưa cạn khách về ngay<br />
Ba sinh duyên nợ âu như thế<br />
Một chuyến đò đưa nghĩ một ngày.</em></p>
<p><em><strong>GÁI Ở CHÙA</strong></em></p>
<p><em>Rừng thiền thấp thoáng dạng quần thoa<br />
Khuê các trâm anh cũng rứa à ?<br />
Mùi tục chưa chi mà vội chán<br />
Cuộc đời mới thế đã lo xa<br />
Nhạt mùi son phấn say mùi đạo<br />
Chán cảnh phiền ba mến cảnh chùa<br />
Dì nguyệt trờ trêu lòng dạ thiễm<br />
Trăm năm nỡ để thiệt thòi hoa.</em></p>
<p><em><strong>HỒN CÚC</strong></em></p>
<p><em>Bây lâu sát ngõ, chẳng ngăn tường<br />
Không dám sờ tay sợ lấm hương<br />
Xiêm áo đêm nay tề chỉnh quá<br />
Muốn ôm hồn cúc ở trong sương.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>MỘT NỬA TRĂNG</strong></span></em></p>
<p><em>Hôm nay còn một nửa trăng thôi<br />
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi!<br />
Ta nhớ mình xa thương đứt ruột!<br />
Gió làm nên tội buổi chia phôi!</em></p>
<p><em><strong>NHỚ TRUYỀN XUYÊN</strong></em></p>
<p><em>Trường Xuyên ơi! Trường Xuyên ơi!<br />
Viết chẳng nên câu nói nghẹn lời<br />
Mây nước bao la tình lẳng lặng<br />
Gió sương mờ mịt nhớ chơi vơi<br />
Tương tư mộng thấy năm canh mộng<br />
Luyến ái trời vương bốn phía trời<br />
Đây nhớ đây thương mình tệ quá<br />
Có ai khắng khít lại quên ai.</em></p>
<p><em><strong>THỨC KHUYA</strong></em></p>
<p><em>Non sông bốn mặt ngủ mơ màng,<br />
Thức chỉ mình ta dạ chẳng an<br />
Bóng nguyệt leo song sờ sẫm gối<br />
Gió thu lọt cửa cọ mài chăn<br />
Khóc giùm thân thế hoa rơi lệ,<br />
Buồn giúp công danh dế dạo đàn.<br />
Trở dậy nôm na vài điệu cũ<br />
Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>TRỒNG HOA CÚC</strong></span></em></p>
<p><em>Thích trồng hoa cúc để xem chơi<br />
Cúc ngó đơn sơ, lắm mặn mòi<br />
Đêm vắng gần kề say chén nguyệt<br />
Vườn thu vắng vẻ đủ mua vui.</em></p>
<p><em><strong>VỊNH HOA CÚC</strong></em></p>
<p><em>Thu về nhuộm thắm nét hoàng hôn<br />
Sương đẫm trăng lồng bóng thướt tha<br />
Vẻ mặt khác chi người quốc sắc<br />
Trong đời tri kỷ chỉ riêng ta.</em></p>
<p><em><strong>VỘI VÀNG CHI LẮM</strong></em></p>
<p><em>Vội vàng chi lắm nhạn lưng mây<br />
Chầm chậm cho mình giữ mối dây<br />
Về đến Thần Kinh khoan nghĩ đã<br />
Ghé miền Gia Hội tỏ tình ngay<br />
Suốt năm canh mộng hồn mê mỏi<br />
Chỉ có lòng son muốn giải bày<br />
Này nhạn! Ta còn quyên chút nữa<br />
Con tim non nớt tặng nàng đây.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong><span style="font-size: medium;"><span style="color: red;">THƯỢNG THANH KHÍ</span></span></strong></span></em></p>
<p><em><strong>ÂM NHẠC</strong></em></p>
<p><em>Tinh hơn đồng trinh<br />
Hừng quá hừng đông<br />
Em mình nghe không<br />
Im chưa nên đông<br />
Say chưa ra lòng<br />
Đều ngâm ngấm cả</em></p>
<p><em>Màu nào sắp rã<br />
Vồng nào sắp cao<br />
Ánh nào tương giao<br />
Muôn thương đều lắng<br />
Nhấn nào khăn khắn<br />
Nhịp nào âu lo<br />
Em hãy cầu cho.</em></p>
<p><em>Tình hơn đồng trinh<br />
Hừng quá hừng đông<br />
Em mình nghe không</em></p>
<p><em>Nhạc vàng tỏ rõ<br />
Như sao trên trời<br />
Đem nguyền ra phơi<br />
Đem phần ra phơi<br />
Ân tình tri ngộ<br />
Trước đời trăng lên<br />
Em hãy làm duyên</em></p>
<p><em>Em cứ y nguyên<br />
Đàn tợ tơ riết<br />
Cả lòng đam mê<br />
In hình tưởng nhớ<br />
Như tuồng ai ra<br />
Như tuồng lân la,<br />
Đâu đây quyến luyến<br />
Đố nàng gần xa</em></p>
<p><em>Máu không thấy ửng<br />
Mùi quá linh thiêng<br />
Những cốt cách tiên<br />
Thảy đều cảm biết<br />
Khi lòng xin thương<br />
Lên đài gần trăng<br />
Hương rán sức hương<br />
Bừng bừng cao tăng</em></p>
<p><em>Dâng lên quá trí<br />
Quá giải Hàn Giang<br />
Đố nàng nói sao<br />
Trong nụ cười nao<br />
Trong búp hoa nào<br />
Có gì phôi phai?<br />
Sao vấn vương hoài<br />
Sao đầm hơi thở<br />
Hương đầm hơi nhớ<br />
Hương đầm hơi quen<br />
Đố Nàng hay em.</em></p>
<p><em><strong>ĐỪNG CHO LÒNG BAY XA</strong></em></p>
<p><em>Thượng thanh khí tiết ra nguồn tinh khí<br />
Xa xôi trăng mọc nước Huyền Vi<br />
Đây Miên trường, đây Vĩnh cửu, tề phi!<br />
Cao cao vượt với hai hàng bóng vía<br />
Trời nhật nguyệt cầu vồng bắt tứ phía,<br />
Ôi Hoàng Hoa, hồn phách đến nơi đây,<br />
Hương ân tình cho kết lại thành dây,<br />
Mong manh như lời nhớ thương hàng triệu<br />
Đàn cung bậc gió dồn lên âm điệu<br />
Sững lòng chưa ? Say chấp cả thanh bài<br />
Sang chơi thôi, sang chơi thôi! Mà ai,<br />
Thu đây rồi, bước lên cầu Ô Thước,<br />
Sao! Vàng sao rơi đầy nơi sóng nước<br />
Đừng ngả tay mà hứng màu trời sa<br />
Thôi kéo về đừng cho lòng bay xa&#8230;<br />
Thu vươn ra, thu vươn ra như ý&#8230;<br />
Mau rất mau trong muôn hoa kiều mỵ<br />
Mùa rất trai và ánh sáng rất cao<br />
Đừng nói buồn mà không khí nao nao<br />
Để chơi vơi này bông trăng lá gió<br />
Để phiêu phiêu này tờ thơ vàng võ<br />
Để dầm dề hạt lệ đôi ta<br />
Tần thượng tầng lâu đài ngọc đơm ra<br />
Khói nhạt nhạt xen vô màu sắc biếc.<br />
Đẩy đưa dài hơn ngào ngạt trầm mơ.<br />
Thinh không tan như bào ảnh hư vô<br />
Giải Ngân hà biến theo cầu Ô thước.<br />
Và ước ao nhớ nhung lần lượt<br />
Đắm im lìm trong mường tượng buồn thiu.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>BUỒN Ở ĐÂY</strong></span></em></p>
<p><em>Rao rao gió thổi phương xa lại<br />
Buồn đâu say ngấm áo xuân ai<br />
Lay bay lời hát, ơ buồn lạ<br />
E buồn trong mộng có đêm nay</em></p>
<p><em>Nắng sao như nắng đời xưa ấy<br />
Nắng vàng con mắt thấy duyên đâu<br />
Muốn gởi thương về người cổ độ<br />
Mà sao tình chẳng nói cho đau</em></p>
<p><em>Chiều xưa khúc nhạc nóng ran lên<br />
Không có ai đi để lỗi nguyền<br />
Nguồn thơ ứa mãi hai hàng lệ<br />
Tờ giấy hoa tiên cũng ướt mềm.</em></p>
<p><em><strong>CƯỚI XUÂN , CƯỚI VỢ</strong></em></p>
<p><em>&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;&#8230;<br />
Lá nại &#8211; đông tơ gió đãi chiều<br />
Bướm vườn hạnh áo xinh đem trẻ<br />
Nhà quan nao cốt cách ra vẻ<br />
Xuân vô ra không biết bao nhiêu<br />
Pháo nhân duyên nổ đã hơi nhiều<br />
Trầu lịch sự têm mời hai họ<br />
Đường trai thẹn nên không dám ngó<br />
Nói chi Nường là gái đông lân<br />
Buồng không xa xiêm áo sương sần<br />
Ông mai mới cưới như ngô nở<br />
Người ta cưới cả xuân cả vợ<br />
Nên ân tình nổi máu trên môi<br />
Còn em sao chưa biết hổ ngươi<br />
Để mai mốt anh đi lễ hỏi<br />
Còn em nữa, lòng chưa biết nói<br />
Đôi mắt còn nguyên vẹn mùa thơ<br />
Đứng không xa, sao ngó hững hờ<br />
Anh sốt ruột muốn kêu: Em quá.</em></p>
<p><em><strong><br />
MƠ DUYÊN</strong></em></p>
<p><em>Non nước tâm tình rộng bốn phương<br />
Đòi em làm Nhạc, tôi làm Hương<br />
Đêm nay đại yến Lâm Xuân Các<br />
Điêu Thuyền đàn khúc Tề Tuyên Vương</em></p>
<p><em>Xong rồi đôi ta qua Đào Nguyên<br />
Em làm rượu ngọt, anh làm men<br />
Tiên cô không đợi duyên mời mọc<br />
Say thôi gò má đỏ rần lên.</em></p>
<p><em>Liêu Tây bây giờ đang chiêm bao<br />
Bây giờ ly biệt đến phương nao<br />
Ước chi ta hoá làm Lê ảnh<br />
Để khóc thương nhau đến bạc đầu.</em></p>
<div id="post_message_106968"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>TRƯỜNG THỌ</strong></p>
<p>Ta sống mãi với trăng sao gấm vóc<br />
Trong nắng thơm, trong tiếng nhạc thần bay<br />
Bút đề lên nền sáng báu năm mây<br />
Thơ chen lấn vô trong nguồn cảm giác<br />
Ta uống hết dư hương và mộc dược<br />
Ớn làm sao &#8211; đầy một miệng hào quang<br />
Đưa tay vơ cung cầm nguyệt mênh mang<br />
Chan chứa ý ly tao giây sảng sốt<br />
Chế Lan Viên quì dâng tràng chuỗi hột<br />
Cầu Khúc tinh bằng chiếu mạng người thơ<br />
Nên đường trăng sáng láng tự bao giờ<br />
Ta sống mãi với muôn xuân đầm ấm<br />
Trong mây kinh và trong gió nguyện cầu<br />
Nào trân châu, nào thanh sắc cho mau<br />
Dâng hết cả! Thanh âm dường tu khí<br />
Hồn ta đây bất diệt với Hà Sa<br />
Trí ta sẽ cuồng lên trong khoái<br />
Cho đớp mắt, cho mê tình bản ngã<br />
Hoan hô cao trường thọ đến vô biên<br />
Hoan hô cao vàng ngọc sẽ đoàn viên.</p>
<p><strong>VẦNG TRĂNG</strong></p>
<p>Hãy nâng lên và nâng lên chút nữa<br />
Sóng thơm tho như ánh ngọc hừng đông.<br />
Nhưng cao quá và căng lên dữ quá,<br />
Dồn qua mau cho lún mức hư không.</p>
<p>Đã trong rồi và thanh tao đến tớt<br />
Bao nhiêu tơ chuyển được tiếng thơ bay.<br />
Êm êm hơn đừng cho xanh lờn lợt,<br />
Em so le và nguyên vẹn giữa đêm nay.</p>
<p>Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm<br />
Xin ban ơn bằng cách sáng thêm lên<br />
Ánh thêm lên cho không gian rất đẫm<br />
Linh hồn thơ mát rợn với hương nguyền.</p>
<p></span></em></p>
<p><strong><span style="color: blue;">HẾT PHẦN THƯỢNG THANH KHÍ</span></strong></div>
<div><strong></strong></p>
<div><span style="color: red;"><span style="font-size: medium;"><strong>XUÂN NHƯ Ý</strong></span></span></div>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>Ave Maria</strong></span></em></p>
<p><em>Như song Lộc triều nguyên ơn phước cả<br />
Dâng cao dâng thần nhạc sáng hơn trăng<br />
Thơm tho bay cho đến cõi Thiên Đàng<br />
Huyền diệu biến thành muôn kinh trọng thể<br />
Và Tổng lãnh Thiên thần quỳ lạy Mẹ<br />
Tung hô câu đường hạ ngớp châu sa<br />
Hương xông lên lời ca ngợi sum hoà<br />
Trí miêu duệ của muôn vì rất thánh.</em></p>
<p><em>Maria! Linh hồn tôi ớn lạnh!<br />
Run như run thần tử thấy long nhan.<br />
Run như run hơi thở chạm tơ vàng&#8230;<br />
Nhưng lòng vẫn thấm nhuần ơn trìu mến.<br />
Lạy Bà là Đấng trinh tuyền thánh vẹn<br />
Giàu nhân đức, giàu muôn hộc từ bi.<br />
Cho tôi dâng lời cảm tạ phò nguy<br />
Cơn lâm luỵ vừa trải qua dưới thế.<br />
Tôi cảm động rưng rưng hai hàng lệ<br />
Dòng thao thao bất tuyệt của nguồn thơ<br />
But tôi reo như châu ngọc đền vua<br />
Trí tôi hớp bao nhiêu là khí vị<br />
Và trong miệng ngậm câu ca huyền bí<br />
Và trong tay nắm một nạm hoà quang<br />
Tôi no rồi ơn võ lộ hoà chan.</em></p>
<p><em>Tấu lạy Bà. Bà rất nhiều phép lạ<br />
Ngọc như Ý vô tri còn biết cả<br />
Huống chi tôi là Thánh thể kết tinh<br />
Tôi ưa nhìn Bắc Đẩu rạng bình minh<br />
Chiếu cùng hết khắp ba ngàn thế giới<br />
Sáng nhiều quá cho thanh âm vời vợi<br />
Thơm dường bao cho miệng lưỡi không khen<br />
Hỡi Sứ Thần Thiên Chúa Ga-bri-en<br />
Khi người xuống truyền tin cho Thánh Nữ<br />
Người có nghe xôn xao muôn tinh tú<br />
Người có nghe náo động cả muôn trời<br />
Người có nghe thơ mầu nhiệm ra đời<br />
Để ca tụng &#8211; bằng hương hoa sáng láng<br />
Bằng tràng hạt, bằng Sao Mai chiếu rạng<br />
Một đêm xuân rất đỗi anh linh<br />
Cho tôi thắp hai hàng cây bạch lạp<br />
Khói nghiêm trang sẽ dâng lên tràn ngập<br />
Cả Hàn Giang, cả màu sắc thiên không<br />
Lút trí khôn và ám ảnh hương lòng<br />
Cho sốt sắng, cho đê mê nguyện ước.</em></p>
<p><em>Tấu lạy Bà, lạy Bà đầy ơn phước<br />
Cho tình tôi nguyên vẹn tơ trăng rằm<br />
Thơ trong trắng như một khối băng tâm<br />
Luôn luôn reo trong hồn, trong mạch máu<br />
Cho vỡ lở cả muôn nghìn tinh đẩu<br />
Cho đê mê âm nhạc và thanh hương<br />
Chim hay tên ngọc, đá biết tuổi vàng<br />
Lòng vua chúa cũng như lòng thê thứ<br />
Sẽ ngất ngây bởi chưng thư đầy ứ<br />
Nguồn thiêng liêng yêu chuộng Mẹ Sầu Bi.</em></p>
<p><em>Phượng Trì, Phượng Trì, Phượng Trì, Phượng Trì<br />
Thơ tôi bay suốt một đời chưa thấu<br />
Hồn tôi bay đến bao giờ mới đâu<br />
Trên triều thiên ngời chói vạn hào quang.</em></p>
<p><em>Theo sách tử vi, sao Hoá Lộc và sao Lộc Tồn đóng ở cung Chính Diện, chiếu vào bản mạng ai thì người ấy sẽ giàu sang.</em></p>
<p><em>Trí là Nguyễn Trọng Trí, miêu duệ là con cháu. Ý Hàn Mạc Tử nhận mình là con cháu của thánh.</em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>ĐÊM XUÂN CẦU NGUYỆN</strong></p>
<p>(Tặng cả thiên hạ)</p>
<p>Trời hôm nay bình an như nguyệt bạch,<br />
Đường trăng xa, ánh sáng tuyệt vời bay&#8230;<br />
Đây là hương quý trọng thấm trong mây<br />
Ngời phép lạ của đức tin kiều diễm,<br />
Câu tàn tạ, khong khen lĐức tin thơm hơn ngọc<br />
Thơ bay rồi thơ bay&#8230;<br />
Mau gò giai âm lại<br />
Sót bớt nghĩa đương say</p>
<p>Có tin thôn xa đến<br />
Có điềm lạ đêm nay:<br />
Đóng cửa mười phương lại<br />
Dồn ánh sáng vào đây</p>
<p>Ngoài không gian rất mát<br />
Chim thanh tước ra đời<br />
Nêu cao hơn tiếng nhạc<br />
Mùa hát sẽ xanh tươi</p>
<p>Năm nay tôi thương tuổi,<br />
Sai hẹn với người ta<br />
Năm nay xuân nhắc mãi<br />
Nước mắt liền ứa ra.<br />
ong cả phiếm:<br />
Bút xuân thu mùa nhạc đến vừa khi<br />
Khắp mười phương điềm lạ trổ hoài nghi:<br />
Cây bằng gấm, và lòng sông toàn ngọc!<br />
Và đầu hôm một vì sao liền mọc<br />
Ở phương Nam mầu nhiệm biết ngần mô!<br />
Vì muôn kinh dồn dập cõi thơm tho<br />
Thêm nghĩa lý sáng trưng như thất bảo<br />
Ta chấp hai tay quỳ hoan hảo<br />
Ngửa trông cao, cầu nguyện trắng không gian<br />
Để vừa dâng vừa hiện bốn mùa xuân<br />
Nở một lượt giàu sang hơn Thượng Đế.</p>
<p>Đã no nê, đã bưa rồi, thế hệ<br />
Của phường trai mê mẩn khí thanh cao<br />
Phượng hoàng bay trong một tối trăng sao<br />
Mà ánh sáng không còn khiêm nhượng nữa<br />
Đương cầu xin ọc thơ ra đường sữa<br />
Ta ngất đi trong khoái lạc của hồn đau&#8230;<br />
Trên chín tầng, diêu động cả trân châu<br />
Đường sống lại muôn ngàn hoa phẩm tiết,<br />
Nhịp song đôi: này đây, cung cầm nguyệt<br />
Ướp lời thơ thành phước lộc đường tu<br />
Tôi van lơn, thầm nguyện chúa Giêsu<br />
Ban ơn xuống cho mùa xuân hôn phối,<br />
Xin tha thứ những câu thơ tội lỗi<br />
Của bàn tay thi sĩ kẻ lên trăng<br />
Trong bao đêm xao xuyến vũng sông Hằng.</p>
<p><strong>ĐIỀM LẠ</strong></p>
<p>Đức tin thơm hơn ngọc<br />
Thơ bay rồi thơ bay&#8230;<br />
Mau gò giai âm lại<br />
Sót bớt nghĩa đương say</p>
<p>Có tin thôn xa đến<br />
Có điềm lạ đêm nay:<br />
Đóng cửa mười phương lại<br />
Dồn ánh sáng vào đây</p>
<p>Ngoài không gian rất mát<br />
Chim thanh tước ra đời<br />
Nêu cao hơn tiếng nhạc<br />
Mùa hát sẽ xanh tươi</p>
<p>Năm nay tôi thương tuổi,<br />
Sai hẹn với người ta<br />
Năm nay xuân nhắc mãi<br />
Nước mắt liền ứa ra.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106971"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>BÚT THẦN KHAI</strong></p>
<p>Ngọn bút thần khai phước lộc nhà<br />
Sáng như gươm báu, lạnh như ma<br />
Mực lùa khí vị vô hồn chữ<br />
Văn bút hào quang ở miệng ta<br />
Giấy trắng tinh khôi, tuôn huyết mạch<br />
Lời vàng nguyên vẹn trổ tài hoa<br />
Thơm hơn tiếng nhạc reo trong ý<br />
Thơ đợi xuân về phát tiết ra.</p>
<p><strong>EM NHỚ MÌNH XA</strong></p>
<p>(Tặng Trần Thanh Địch)</p>
<p>Hôm nay có một nửa trăng thôi<br />
Một nửa trăng ai cắn vỡ rồi<br />
Tôi nhớ mình xa thương đứt ruột<br />
Gió làm nên tội buổi chia phôi.</p>
<p><strong>HÃY ĐÓN HỒN ANH</strong></p>
<p>Dưới túp lều tranh, trên võng tre<br />
Tứ bề cửa khép với phên che<br />
Kép mền ủ kín toàn thân lại<br />
Để thả hồn bay, gửi mộng về.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106973"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>LANG THANG</strong></p>
<p>Tặng Hoàng Trọng Quì</p>
<p>Lãng tử ơi! Mi là tên hành khất<br />
May không chết lạnh trước lầu mỹ nhân<br />
Ta đi tìm mộng tầm xuân<br />
Gặp ma nhà Nguyễn bay trên mây<br />
Rượu nắng uống vào thì say<br />
Áo ta rách rưới trời không vá<br />
Mà bốn mùa trăng mặc vải trăng.<br />
Không ai chết cả sao lòng buồn như tang ?<br />
Cho tôi mua trọn hàm răng<br />
Hàm răng ngà ngọc, hàm răng đa tình<br />
Một chắc ta lại với mình<br />
Có ai vô đó mà mình hổ ngươi ?<br />
Lãng tử ơi! Mi là tên hành khất<br />
May không hộc máu chết rồi còn đâu.<br />
Trời hỡi! Nhờ ai cho khỏi đói<br />
Gió trăng có sẵn làm sao ăn ?<br />
Làm sao giết được người trong mộng<br />
Để trả thù duyên kiếp phụ phàng ?</p>
<p><strong>NÀY ĐÂY LỜI NGỌC SONG SONG</strong></p>
<p>Này đây lời ngọc song song,<br />
Xin dâng muôn sóng tơ đồng vơi vơi.<br />
Xin dâng này máu đang tươi,<br />
Này đây nước mắt, giọng cười theo nhau.<br />
Mới hay phong vị nhiệm mầu,<br />
Môi chưa nhắp cạn mạch sầu đã tuôn.<br />
Địch ơi! lệ có nguồn,<br />
Hãy chia bớt nửa nỗi buồn sang tôi.<br />
Hôm nay trời lửng lơ trời,<br />
Giòng sông ánh sáng sẽ trôi hoa vàng.<br />
Tôi ngồi ở bến Hàn giang,<br />
Khóc thôi mây nước bàng hoàng suốt đêm.</p>
<p><strong>NGUỒN THƠM</strong></p>
<p>Trí đương no và khí xuân đương khỏe,<br />
Nhạc đương say và rượu vẫn còn thơm.<br />
Nên muốn cánh thủy tiên chưa dám hé<br />
Trong phút giây trân trọng của linh hồn.</p>
<p>Tiếng pháo đi: bao nhiêu kinh cầu nguyện<br />
Đều dâng lên cho đến chín từng mây<br />
Hơi xuân ấm mĩ vì hơn dạ yến,<br />
Ta đem ươm trong ý vị đêm nay.</p>
<p>Ta cho ra một dòng thơ rất mát,<br />
Mới tinh khô và thanh sạch bằng hương<br />
Trời như hớp phải hơi men ngan ngát,<br />
Đắm muôn ngôi tinh lạc xuống mười phương.</p>
<p>Cả trời bỗng diêu diêu như báu vỡ:<br />
Nên tiếng vang thầm dội đến thâm tâm,<br />
Mà ta ngỡ đấng Tiên Tri muôn thuở<br />
Giữa đêm nay còn đứng giảng Phúc Âm.</p>
<p>Tứ thời xuân! Tứ thời xuân non nước!<br />
Phút thiêng liên nhuần gội áng thiều quang<br />
Thiên hạ bình, và trời tuôn ơn phước.<br />
Như triều thiên vờn lượn khắp không gian.</p>
<p>Ta há miệng cho nguồn thơm trào vọt<br />
Đương thơ bay sáng láng như sao sa&#8230;<br />
Trên lụa trắng mười hai dòng chữ ngọc<br />
Thêu như thêu rồng phượng kết tinh hoa.</p>
<p>Ta cao ngâm giọng vô cùng thanh thoát<br />
Khiến châu thân rung động thể tơ trăng<br />
Toan ngất đi trong cơn mê khoái lạc,<br />
Mẹ dấu yêu liền vội đến tay nâng&#8230;</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>NHỚ THƯƠNG</strong></p>
<p>Trầm ngán nghê bay trong lãnh cung<br />
Xuân thơm bối rối ngọt vô cùng<br />
Ôi chao, thánh thượng vô tâm quá<br />
Lòng thiếp buồn như một tấm nhung!</p>
<p>Ở đây châu báu vô tri hết<br />
Pho sách quần phương lộ ý nhiều!<br />
Hãy tìm cho được hoa cung cấm<br />
Xem thử tên hoa có mỹ miều</p>
<p>Ngoài kia xuân đã thắm duyên chưa ?<br />
Trời ở trong đây chẳng có mùa<br />
Không có niềm trăng và ý nhạc,<br />
Có người cung nữ nhớ thương vua.</p>
<p>Đừng ai nhắc nhở đến xuân trong<br />
Vô số là xuân chiếm mọi lòng<br />
Mỗi người đều có xuân riêng cả<br />
Thiếp viết xuân trên mảnh lụa hồng&#8230;</p>
<p><strong>PHAN THIẾT ! PHAN THIẾT !</strong></p>
<p>Nhớ khi xưa ta là chim Phượng Hoàng<br />
Vỗ cánh bay chín tầng trời cao ngất<br />
Bay từ Dao Ly đến trời Đâu Suất;<br />
Và lùa theo không biết mấy là hương<br />
Lúc đằng vân gặp ánh sáng chận đường<br />
Chạm tiếng nhạc, va nhằm thơ thiên cổ<br />
Ta lôi đình thấy trăng sao liền mổ<br />
Sao tan tành rơi xuống vũng chiêm bao<br />
Trăng tan tành rơi xuống một cù lao<br />
Hóa đài điện đã rất nên tráng lệ<br />
Ở ngôi cao, ngước mắt ra ngoài bể<br />
Phong lưu ghê, sang trọng chẳng vừa chi<br />
Ta mê man như tới chốn Phượng Trì<br />
Ở mãi đấy không về Thiên cung nữa.</p>
<p>Nhưng phép lạ có một vì tiên nữ<br />
Hao hao như nường nguyệt cõi Đào Nguyên<br />
Ta đắm mê trong ánh sáng trần duyên<br />
Và van lạy xin cô nường kết ngãi<br />
Mỉa mai thay cho phượng hoàng si dại<br />
Là ta đây đương ở kiếp muôn chim<br />
Trở lại trời tu luyện với muôn đêm<br />
Hớp tinh khí lâu năm thành chánh quả<br />
Ta trở nên như ngọc đàng kim mã<br />
Rất hào hoa rất phong vận: Người Thơ<br />
Ta là trai khí huyết ước ao mơ<br />
Người thục nữ sanh giữa thời vô thượng<br />
Rồi ngây dại nhờ thất tinh chỉ hướng<br />
Ta la thang tìm tới chốn Lầu Trăng<br />
Lầu ¤ng Hoàng, người thiên hạ đồn vang<br />
Nơi đã khóc, đã yêu thương da diết<br />
Ôi trời ôi! là Phan Thiết! Phan Thiết<br />
Mà tang thương còn lại mảnh trăng rơi<br />
Ta đến nơi Nường ấy vắng lâu rồi<br />
Nghĩa là chết từ muôn trăng thế kỷ<br />
Trăng vàng ngọc, trăng ân tình, chưa phỉ!<br />
Ta nhìn trăng, khôn xiết ngậm ngùi trăng<br />
Ta vãi vung thơ lên tận sông Hằng,<br />
Thơ phép tắc bỗng kêu rên thống thiết<br />
Hỡi Phan Thiết! Phan Thiết!<br />
Mi là nơi ta chôn hận nghìn thu<br />
Mi là nơi ta sầu muộn ngất ngư.</p>
<p><strong>RA ĐỜI</strong></p>
<p>Cả trời bỗng nổi lên muôn điệu nhạc<br />
Rất trọng vọng, rất thơm tho man mác<br />
Rất phương phi, trên hết cả anh hoa<br />
Xuân ra đời<br />
Điềm ngọc ấm như ngà<br />
Thơ có tuổi và chiêm bao có tích<br />
Và tâm tư có một điều rất thích<br />
Không nói ra vì sợ bớt say sưa<br />
- Chàng ơi, chàng ơi, sự là đêm qua<br />
Mùa xuân tới mà không ai biết cả.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106978"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>RỤNG RỒI</strong></p>
<p>Thơ chưa ra khỏi bút<br />
Giọt mực đã rụng rồi<br />
Lòng tôi chưa kịp nói<br />
Giấy đã toát mồ hôi.</p>
<p><strong>SAY CHẾT ĐÊM NAY</strong></p>
<p>Trời Hàn Giang đêm nay không sóng,<br />
Lòng cô liêu đồng vọng mà chi ?<br />
Gió đông đoài gặp tình si<br />
Ôi chao quấn quít nói gì nhớ thương</p>
<p>Trăng cổ độ hết vương cành trúc<br />
Hẹn đoàn viên tình thực chiêm bao<br />
Đêm nay lại giống đêm nào<br />
Nhấp xong chung rượu buồn vào tận gan</p>
<p>Say thôi lại muốn Nàng nâng đỡ<br />
Nhưng Nàng xa từ thuở vu quy<br />
Nhớ thôi lòng những sầu bi<br />
Lệ rơi vào rượu, hàng mi lờ đờ&#8230;</p>
<p>Ta là khách bơ vơ phàm tục<br />
Nhớ cầm trăng cung bậc tiêu tao<br />
Không ai trang điểm má đào<br />
Cho ta say chết đêm nào đêm nay.</p>
<p><strong>SAY THƠ</strong></p>
<p>Bốn mùa xanh xanh như cẩm thạch,<br />
Chim ngàn trăng đem tiếng lạ về ca.<br />
Ca, cầm ca, tơ đồng vọng dang ra<br />
Cho thêm ý, nguồn hương thêm đầy dẫy.<br />
Màu như ru, sóng âm thanh xô đẩy.<br />
Bao hương thơm trong lời nguyện chiều nay,<br />
Lên bốc lên và ân huệ dường bay.<br />
Ôi! khí hậu lọc bao nguồn ánh sáng.<br />
Chưa no sao? Nhân từ êm vô hạn<br />
Do bàn tay Thiên Chúa chảy tuôn ra.</p>
<p>Ca, cầm ca, tơ đồng vọng dang ra.<br />
Đức ân ái dồn lên muôn trượng cả.<br />
Hãy quỳ lạy nhìn xem cho sướng đã,<br />
Cả lòng thơ say tớt khí linh thiêng.<br />
Nhạc nồng say mà tình tự còn nguyên.<br />
Cơn sốt sắng xinh hơn cầu vàng diệp,<br />
Ngửa tay thôi, ơn trời đà xuống hiệp.<br />
Trăng và trăng cho thấm hết mọi nơi.<br />
Người thế gian, ôi miệng lưỡi đâu rồi?<br />
Và tán tạ và khong khen nức nở.<br />
Trăng tờ mờ một trời mơ sớm nở<br />
Bao hoa hồng mầu nhiệm Nữ Vương xưa.<br />
Ôi! đây là đền cao ngự nhà vua<br />
Dòng Đa vít thuở xưa trời sáng cả.<br />
Hãy quỳ lạy nhìn xem cho sướng đã,<br />
Quê hương thơ đằm thắm biết dường nào.<br />
Đây là vườn nên hoa lá xôn xao.<br />
Gió đổi mới thêm hương cho ánh sáng.<br />
Mùa rộng rãi, trái trăng chao vô hạn,<br />
Ngon thơm hơn thái tảo bữa hôm nay.<br />
Điệu đàn xưa không sánh kịp bường dây<br />
Bởi huyền diệu in như màu nguyệt bạch,<br />
Bởi ước ao tuôn tràn vô pho sách,<br />
Bởi Thánh Kinh no chán nghĩa sâu xa<br />
Lần hít trí khôn ngoan người thế.<br />
Người đã khấn say sưa vô cùng để<br />
Hiệp hòa thơ cho yêu mến bâng khuâng,<br />
Bao nhiêu lòng ai trút sạch lâng lâng.<br />
Đây tất cả, hỡi ôi! Mình Thánh Chúa,<br />
Của tế lễ là nguồn ơn chan chứa,<br />
Đáng trọng thiên và tất đáng mong ơn.<br />
Ly Tao rằng đàn ngọc cũng theo đờn<br />
Bỏi đạo hạnh rung muôn dây tình cảm.<br />
Không mê chi kỳ trân người vàng chạm,<br />
Trời có bồng bay thú vị tiêu dao,<br />
Rượu nồng thơm say hoa nguyệt hồng đào.<br />
Đây chí mới xe vấn vương lòng dạ.<br />
Hãy quỳ lạy nhìn xem cho sướng đã,<br />
Không gì tiên cho sánh kịp bường thơ.<br />
Tính chất thanh mà phẩm vật không ngờ,<br />
Rất yêu chung màu nhơn đức sạch sẽ.<br />
Hồn vốn ưa phiêu diêu trong gió nhẹ,<br />
Bay giang hồ không sót một phương nào.<br />
Càng lên cao dây đồng vọng càng cao,<br />
Quyến rũ biết bao kinh cầu nguyện<br />
Và kết tinh thành hào quang kim tuyến<br />
Theo tràn về cho đến cõi vô biên.<br />
Hân hoan thôi! Thơ dường gặp hương nguyền<br />
Làm sum hiệp với muôn vì cả Thánh.<br />
Tôi là kẻ đi đường đêm gió lạnh,<br />
Không mong gì hơn kêu gọi tấm lòng thơ.<br />
Bởi chưng đây là xuân trước đợi chờ,<br />
Hơi ấm áp như một nguồn an ủi.<br />
Trời mở rộng và không ai hờn tủi,<br />
Lượng bao dong tha thiết cánh tay êm.<br />
Chao! Tràn trề là phúc hạnh ban đêm,<br />
Và đây chính là cao lương mỹ vị<br />
Của nguồn đạo mà ngày xưa Thánh khí<br />
Thơ với lòng ai phối hiệp nên duyên.<br />
Mà ai đâu cầm được nỗi niềm riêng.</p>
<p><strong>XUÂN ĐẦU TIÊN</strong></p>
<p>Mai sáng mai, trời cao rộng quá<br />
Gió căng hơi và nhạc lên mây<br />
Đôi lòng cũng ấm như xuân ấm<br />
Chỉ có áo xuân trắng trẻo thay!</p>
<p>Mai này thiên địa mới tinh khôi<br />
Gió căng hơi và nhạc lên trời<br />
Chim khuyên hót tiếng đầu tiên hết<br />
Hoa lá hồ nghi sự lạ đời</p>
<p>Trái cây bằng ngọc vỏ bằng gấm<br />
Còn mặt trời kia tợ khối vàng<br />
Có người trai mới in như nguyệt<br />
Gió căng hơi và nhạc lên ngàn</p>
<p>Thuở ấy càn khôn mới dựng nên<br />
Mùa thơ chưa gặt tốt tươi lên<br />
Người thơ phong vận như thơ ấy<br />
Nào đã ra đời ngọc biết tên</p>
<p>Xuân gấm đầu tiên giữa cõi đời<br />
Mùi thơm ngây dại sóng con ngươi<br />
Hãy hoan hô, lời cao như sấm<br />
- Vạn tuế, bay ơi! Nắng rợp trời!</p>
<p></span></em></p>
<p><strong><span style="color: blue;">HẾT TẬP XUÂN NHƯ Ý</span></strong></div>
<div><strong><span style="color: blue;"><br />
</span></strong></div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></div>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.tanhieptho.com/tac-ph%e1%ba%a9m-va-thi-ca-c%e1%bb%a7a-nha-th%c6%a1-han-m%e1%ba%a1c-t%e1%bb%ad-tt/2009/01/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tập thơ &#8221; Đau Thương &#8221; (Thơ điên) của Hàn Mạc Tử</title>
		<link>http://www.tanhieptho.com/t%e1%ba%adp-th%c6%a1-dau-th%c6%b0%c6%a1ng-th%c6%a1-dien-c%e1%bb%a7a-han-m%e1%ba%a1c-t%e1%bb%ad/2009/01/</link>
		<comments>http://www.tanhieptho.com/t%e1%ba%adp-th%c6%a1-dau-th%c6%b0%c6%a1ng-th%c6%a1-dien-c%e1%bb%a7a-han-m%e1%ba%a1c-t%e1%bb%ad/2009/01/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Jan 2009 18:53:25 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenquangbinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhà thơ Hàn Mạc Tử]]></category>
		<category><![CDATA[Tập thơ " Đau Thương " (Thơ điên) của Hàn Mạc Tử]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.tanhieptho.com/?p=266</guid>
		<description><![CDATA[Vài lời nói đầu Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng: xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><em><span style="color: blue;"><strong>Vài lời nói đầu </strong></span></em></p>
<p><em>Ai nói vườn trăng là nói vườn mơ. Ai nói đến mộng là nói bến tình. Người thơ là khách lạ đi giữa nguồn trong trẻo. Trên đầu Người là cao cả, vô biên và vô lượng: xung quanh Người là mơn trớn với yêu đương vây phủ bởi trăm dây quyến luyến làm bằng êm dịu, làm bằng thành bại&#8230;.Gió phương mô đẩy đưa Người đến bờ xa lạ, đầy trinh tiết và đầy thinh sắc. Người dừng lại để hái những lá tinh hoa. Người nín lặng để mà nghe tiếng trăng reo vang vang như tiếng châu báo vỡ lỡ. À ra Người cũng dại dột, hốt vàng rơi bọc trong vạt áo.</em></p>
<p><em>Trí Người đã dâng cao và thơ Người dâng cao hơn nữa. Thì ra Người đang say sưa đi trong Mơ Ước, trong Huyền Diệu, trong Sáng Láng và vượt hẳn ngoài Hư Linh&#8230;.</em></p>
<p><em>Tôi làm thơ ?</em></p>
<p><em>- Nghĩa là tôi nhấn một cung đàn, bấm một đường tơ, rung rinh một làn ánh sáng&#8230;Anh sẽ thấy hơi đàn lả lướt theo hơi thở của hồn tôi, và chiều theo những sóng điện nóng ran trút xuống bởi năm đầu ngón tay uyển chuyển.</em></p>
<p><em>Anh sẽ run theo khúc ngân nga của tơ đồng, sẽ để mặc cho giai âm rền rỉ nuối không ngưng.</em></p>
<p><em>Và anh sẽ cảm giác lạ, nhìn không chớp mắt khi một tia sáng xôn xao tại có vì sao vỡ. Những thứ ấy là âm điệu của thơ tôi, âm điệu thiêng liêng tạo ra trong khi máu cuồng rên vang dưới ngòi bút.</em></p>
<p><em>Tôi làm thơ ?</em></p>
<p><em>- Nghĩa là tôi yếu đuối quá. Tôi bị cám dỗ. Tôi phản lại tất cả những gì của lòng tôi, máu tôi, hồn tôi đều hết sức giữ bí mật.</em></p>
<p><em>Và cũng nghĩa là tôi đã mất trí, tôi phát điên. Nàng đánh tôi đau quá, tôi bật tiếng khóc, tiếng gào, tiếng rú&#8230; Có ai ngăn cản được tiếng lòng tôi ?</em></p>
<p><em>Tôi đã sống mãnh liệt và đầy đủ. Sống bằng tim, bằng phổi, bằng máu, bằng lệ, bằng hồn. Tôi đã phát triển hết cả cảm giác của Tình yêu. Tôi đã vui, buồn, giận, hờn đến gần đứt sự sống.</em></p>
<p><em>- Thôi, mời cô cứ vào&#8230;.</em></p>
<p><em>Ánh sáng lạ trong thơ sẽ làm cho gò má cô đỏ gấc. Và một khi Cô đã vào là Cô sẽ lạc, vì vườn thơ rộng rinh không bờ bến. Càng đi xa càng ớn lạnh&#8230;&#8230;.</em></p>
<p><em><strong>Hàn Mạc Tử</strong><br />
</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>ĐÂY THÔN VĨ DẠ</strong></span></em></p>
<p><em>Sao anh không về chơi thôn Vĩ ?<br />
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.<br />
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc<br />
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.</em></p>
<p><em>Gió theo lối gió, mây đường mây,<br />
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay&#8230;<br />
Thuyền ai đậu bến sông Trăng đó,<br />
Có chở trăng về kịp tối nay ?</em></p>
<p><em>Mơ khách đường xa, khách đường xa<br />
Áo em trắng quá nhìn không ra&#8230;<br />
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh<br />
Ai biết tình ai có đậm đà ?</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>CAO HỨNG</strong></span></em></p>
<p><em>Tôi làm trăng cổ độ,<br />
Lượng trời rộng bao la<br />
Tôi làm Tô Đông Pha<br />
Đàn tương tư lạc điệu.</em></p>
<p><em>Thơ tôi thương huyền diệu<br />
Mọc lên đạo từ bi<br />
Tôi bắt chước Hi Di<br />
Ngủ một trăm ngày dậy.</em></p>
<p><em>Xem mặt trời đang cháy<br />
Là điềm có tiên tri<br />
Tôi thấy nàng Tây Thi<br />
Giặt sa trên bàn thạch.</em></p>
<p><em>Tôi yêu trời nguyệt bạch,<br />
Tôi say màu thanh thiên,<br />
Tôi ưng ả thuyền quyên<br />
Ở trong pho tình sử.</em></p>
<p><em>Cho tôi hoa đền ngự<br />
Cho tôi lòng ni cô,<br />
Xuân trên má nường Thơ<br />
Ngon như tình mới cắn.</em></p>
<p><em><strong>MUÔN NĂM SẦU THẢM</strong></em></p>
<p><em>Nghệ hỡi Nghệ, muôn năm sầu thảm<br />
Nhớ thương còn một nắm xương thôi<br />
Thân tàn ma dại đi rồi<br />
Rầu rầu nước mắt bời bời ruột gan</em></p>
<p><em>Nghe gió là ôm ngang lấy gió<br />
Tưởng chừng như trong đó có hương<br />
Của người mình nhớ mình thương<br />
Nào hay gió tạt chả vương vấn gì</em></p>
<p><em>Nhớ lắm lúc như si như tỉnh<br />
Nhớ làm sao bải hoải tay chân<br />
Nhớ hàm răng, nhớ hàm răng<br />
Mà ngày nào đó vẫn khăng khít nhiều</em></p>
<p><em>Dẫu đau đớn vì lời phụ rẫy<br />
Như mà ta không lấy làm điều<br />
Trăm năm vẫn một lòng yêu<br />
Và còn yêu nữa rất nhiều em ơi.</em></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>THƯ GỬI ANH</strong></span></em></p>
<p><em>Hôm nay vui quá anh Phùng ơi,<br />
Buồn xa không đến, lệ không rơi<br />
Buồn không thắt ruột, tình không lại<br />
Cười nói làm sao cho hả hơi.</em></p>
<p><em><strong>THI SĨ CHÀM</strong></em></p>
<p><em>Ta mới thấy xuân vờn trong ánh sáng<br />
Muôn sắc hình múa giỡn dưới ao khuya<br />
Đôi tháp cao kiêu hãnh với hàng bia<br />
Với lau lách ngã mình trong cảnh vắng<br />
Sợ chừng như tiếng rụng của sao băng<br />
Mà vì đâu những tháng Hời kiêu ngạo<br />
Hàng muôn năm sống mãi với đêm sương<br />
Mà vì đâu nghe tiếng bật giữa im lìm<br />
Như mơ tiếc những thời hung bạo<br />
Phải người chăng, bên suối uống mây trôi<br />
Phải người chăng, đồi cao đương hoảng hốt<br />
Bọc trăng vàng trong áo ngủ quên đi<br />
Để hoàng hôn loang loáng đối oai nghi<br />
Bao dấu vết thời xưa giờ ủ dột<br />
Phải người chăng, thi sĩ của dân Chiêm.</em></p>
<p><em>Người lắng nghe, lắng nghe trong đáy giếng<br />
Tiếng vàng rơi chìm lỉm xuống hư vô<br />
Tiếng ngọc địch n hớ nhung còn uyển chuyển<br />
Bên cầu sương lưu đọng ánh trăng mơ<br />
Người thổn thức tiếng buồn bao cảnh sắc<br />
Ta không muốn người thôi ca hát<br />
Vì luôn đêm sóng bận réo cung Hằng<br />
Người khóc đi, khóc đi cho hả nỗi hờn căm.</em></p>
<p><em><strong>TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC</strong></em></p>
<p><em>Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!<br />
Ai mua trăng tôi bán trăng cho<br />
Không bán đoàn viên, ước hẹn hò&#8230;<br />
Bao giờ đậu trạng vinh qui đã<br />
Anh lại đây tôi thối chữ thơ.</em></p>
<p><em>Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hòn Trăng.<br />
Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng<br />
Tôi nói thiệt, là anh dại quá:<br />
Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.</em></p>
<p><em>Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!<br />
Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi<br />
Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi<br />
Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi<br />
Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời<br />
Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!</em></p>
<div id="post_message_75729"><strong><span style="font-size: small;">Phần 1:</span></strong> <strong><span style="font-size: medium;"><span style="color: red;">Hương thơm</span></span></strong></p>
<p><em><span style="color: darkorchid;"><strong>SAY NẮNG</strong></span></em></p>
<p><em>Mặt trời mai ấy đỏ ong<br />
Nàng tiên hóng mát trên hòn cù lao<br />
Mùi xiêm thơm tựa sen ngào<br />
Áo xiêm: nhuộm nắng hồng đào chưa khô<br />
Bỗng trong im lặng như tờ<br />
Hương gì ngan ngát giả đò say sưa<br />
Gió ơi lại đấy mà ngừa<br />
Tôi đứng xa lắm xin chừa tôi đi<br />
Hồn tôi mắc cỡ là vì<br />
Không quen thưởng thức cái gì ngất ngây<br />
Như là ánh sáng vàng lay<br />
Như thơ sắp sửa phô bày yêu đương<br />
Nơi đây mây gió chán chường<br />
Ý gì tiên nữ đo lường tình tôi<br />
Tôi toan hớp cả ánh trời<br />
Tôi toan đớp cả miếng cười trong khe.</em></p>
<p><em><strong>ĐÀ LẠT TRĂNG MỜ</strong></em></p>
<p><em>Đây phút thiêng liêng đã khởi đầu<br />
Trời mơ trong cảnh thực huyền mơ!<br />
Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt<br />
Như đón từ xa một ý thơ.</em></p>
<p><em>Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,<br />
Để nghe dưới dáy nước hò reo,<br />
Để nghe tơ liễu rung trong gió,<br />
Và để xem người giải nghĩa yêu.</em></p>
<p><em>Hành thông lấp loáng đứng trong im<br />
Cành lá in như đã lặng chìm.<br />
Hư thực làm sao phân biệt được!<br />
Sông Ngân hà nổi giữa màn đêm.</em></p>
<p><em>Cả trời say nhuộm một màu trăng,<br />
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.<br />
Không một tiếng gì nghe động chạm,<br />
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng&#8230;</em></p>
<p><em><strong>NƯỚC MÂY</strong></em></p>
<p><em>Nắng nhạt, rừng tùng lách tiếng ca<br />
Bên đèo em ngắm chân trời xa<br />
Dưới đèo bóng mát lan bờ ruộng<br />
Em cởi niềm ra, trải ý ra</em></p>
<p><em>Hơi thở êm nồng trộn với hương<br />
Với làn gió nhẹ với tình thương<br />
Bao la như cảnh trong mơ ước<br />
Tôi chỉ yêu em ở dọc đường</em></p>
<p><em>Vì chưng tâm trí chỉ băn khoăn<br />
Đến sắc yêu kiều của mỹ nhân<br />
Ở chỗ sông hồ hay quyến luyến<br />
Ở nơi tình tự của hoa trăng</em></p>
<p><em>Vì chứng u uẩn của lòng tôi<br />
Chỉ biết khơi ra tản giữa trời<br />
Vào lúc nắng chiều thôi rỡn lá<br />
Vào hồi suối lặng gió chơi vơi</em></p>
<p><em>Vì chưng ý nghĩa của tình yêu<br />
Chỉ giải ra khi nhạt bóng chiều<br />
Và chỉ phô trương màu nghệ thuật<br />
Trên làn sóng áo lúc đìu hiu</em></p>
<p><em>Vì chưng tất cả vẻ ngây thơ<br />
Quyến rũ mê hồn của gái tơ<br />
Chỉ lộ nên tình trong sạch được<br />
Là nhờ đứng lặng cảnh trong mơ</em></p>
<p><em>Tôi chỉ yêu em như thế này<br />
Luôn bây giờ với mãi sau đây<br />
Lòng tôi áy náy trong khi gió<br />
Rủ rỉ bên tai chuyện nước mây&#8230;</em></div>
<div>
<div id="post_message_75732"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>TỐI TÂN HÔN</strong></p>
<p>(Tặng Mộng Cầm)</p>
<p>Là sợi đường tơ dịu quá trăng<br />
Là bao nhiêu ngọc cũng chưa bằng<br />
Cả và thế giới như không có<br />
Một vẻ yêu là một vẻ tân.</p>
<p>Đã có khi nào cô ước mơ<br />
Rồi đây khai mạc cuộc đời thơ<br />
Bằng đêm hôm ấy êm như rót<br />
Lời mật vào tai ngọt sửng sờ.</p>
<p>Nhưng cái gì thơm đã tới kề<br />
Tôi e tình tứ bớt say mê<br />
Không còn ý nhị ban đầu nữa<br />
Sẽ chán chường và sẽ chán chê.</p>
<p>Cho nên tôi tưởng tối tân hôn<br />
Chưa tới còn xa để được buồn<br />
Để sống trong niềm thương nhớ đã<br />
Để còn mượng tượng đến giai nhân.</p>
<p><strong>BẮT CHƯỚC</strong></p>
<p>Để cho hoa gió thì thào<br />
Để cho mây nước nôn nao<br />
Quên câu thương nhớ rồi sao<br />
Em ơi thế nghĩa là sao</p>
<p>Khi hương thơm kề lỗ miệng<br />
Khi tình mới chạm vào nhau<br />
Em ơi thế nghĩa là sao<br />
Trăng đang nằm trên sóng cỏ</p>
<p>Cỏ đùa trăng đến bên ao<br />
Trăng lại đẫm mình xuống nước<br />
Trăng nước đều lặng nhìn nhau&#8230;<br />
Đôi ta bắt chước thì sao ?</p>
<p><strong>HUYỀN ẢO</strong></p>
<p>(Tặng Xuân Diệu để ghi lấy một đêm trăng gặp gỡ ở đất Tràng An)</p>
<p>Mới lớn lên trăng đã thẹn thò<br />
Thơm như tình ái của ni cô<br />
Gió say lướt mướt trong màu sáng<br />
Hoa với tôi đều cảm động sơ</p>
<p>Đang khi màu nhiệm phủ ban đêm<br />
Có thứ gì rơi giữa khoảng im<br />
Rơi tự thượng tầng không khí xuống<br />
Tiếng vang nhè nhẹ dội vào tim.</p>
<p>Tôi với hồn hoa vẫn nín thinh<br />
Ngấm ngầm trao đổi những ân tình<br />
Để thêm ấm áp nguồn tơ tưởng<br />
Để bóng trời khuya bớt giật mình.</p>
<p>Từ đầu canh một đến canh tư<br />
Tôi thấy trăng mơ biến hoá như<br />
Hương khói ở đâu ngoài xứ mộng<br />
Cứ là mỗi phút mỗi nên thơ</p>
<p>Ánh trăng mỏng quá không che nổi<br />
Những vẻ xanh xao của mặt hồ<br />
Những nét buồn buồn tơ liễu rủ<br />
Những lời năn nỉ của hư vô.</p>
<p>Không gian dầy đặc toàn trăng cả<br />
Tôi cũng trăng mà nàng cũng trăng<br />
Mỗi ảnh mỗi hình thêm phiếu diễu<br />
Nàng xa xôi quá nói nghe chăng ?</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_75733"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>CHUỖI CƯỜI</strong></p>
<p>Lá đổ rào rào,<br />
Trăng vàng xôn xao<br />
Chuỗi cười ha hả,<br />
Trên cánh đồi cao</p>
<p>Gió thổi vi vu,<br />
Thành quách hoang vu<br />
Chủ nhân đi vắng.<br />
Tiếng gươm rừng thu</p>
<p>Hứng lấy sao băng!<br />
Hứng lấy sao băng!<br />
Ơi chàng võ sĩ<br />
Máu đào đường băng</p>
<p>Lá đổ rào rào,<br />
Trăng vàng xôn xao<br />
Chuỗi cười ha hả,<br />
Trên cánh đồi cao</p>
<p>Khói bỏ tầng không<br />
Lửa dậy trong lòng<br />
Ô hay tráng sĩ<br />
Dừng mãi bên sông</p>
<p>Lời ca Chiêm nữ<br />
Tản với sương lam<br />
Lời ca thống thiết<br />
Khóc chinh phu Chàm</p>
<p>Lá đổ rào rào<br />
Trăng vàng xôn xao<br />
Chuỗi cười ha hả<br />
Trên cánh đồi cao</p>
<p>Màu sắc thắm kêu<br />
Niềm ý như reo<br />
Anh hùng thiên hạ<br />
Hiểu gì chữ &#8220;yêu&#8221; ?</p>
<p>Hứng lấy sao băng!<br />
Hứng lấy sao băng!<br />
Ơi cô sơn nữ,<br />
Hết gì ánh trăng ?</p>
<p>Lá đổ rào rào<br />
Trăng vàng xôn xao<br />
Chuỗi cười ha hả,<br />
Trên cánh đồi cao&#8230;</p>
<p><strong>MƠ HOA</strong></p>
<p>Khói trầm lan nhẹ ngấm không gian<br />
Giây phút buồn lây đến mộng vàng<br />
Xiêm áo hôm nay tề chỉnh quá<br />
Dám ôm hồn cúc ở trong sương</p>
<p>Hãy tưới lên hoa giọt lệ nồng,<br />
Đếm từng cánh một mấy lần thương<br />
Hãy chôn những mảnh xuân tàn tạ,<br />
Và hãy chôn sâu tận đáy lòng.</p>
<p>Bóng người thục nữ ẩn trong mơ<br />
Trong lá, trong hoa khói bụi mờ<br />
Xin chớ làm thinh mà biểu lộ<br />
Những tình ý lạ, những lời thơ.</p>
<p>Hãy quỳ nán lại: tiếng sao rơi<br />
Khua ánh trăng xanh động khí trời<br />
Gió thở hay là hoa thở nhỉ ?<br />
Ô hay người ngọc biến ra hơi</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>MÙA XUÂN CHÍN</strong></p>
<p>Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,<br />
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.<br />
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,<br />
Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.</p>
<p>Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.<br />
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.<br />
- Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,<br />
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.</p>
<p>Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,<br />
Hổn hển như lời của nước mây,<br />
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,<br />
Nghe ra ý vị và thơ ngây.</p>
<p>Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,<br />
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:<br />
&#8220;- Chị ấy, năm nay còn gánh thóc,<br />
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang&#8230;&#8221;</p>
<p><strong>SÁNG TRĂNG</strong></p>
<p>Vui thay cảnh sáng trăng<br />
Ái tình bắt đầu căng<br />
Hoa thơm thì nín lặng<br />
Hương thơm thì bay lay<br />
Em tôi thì hổn hển<br />
Áo xiêm lấm tấm vàng<br />
Em tôi đã hiểu chưa<br />
Đó là khúc tình ca<br />
Nâng theo hơi thở nhẹ<br />
Ở trên làn dây tơ<br />
Của lòng em rộn rã<br />
Khi mới học đòi mơ<br />
Đêm nay trăng đúng tuổi<br />
Năm nay em dậy thì<br />
Làm sao không quyến luyến<br />
Hoa gió đã tình si<br />
Em tôi còn ngẫm nghĩ<br />
Chưa thấy nói năng chi&#8230;</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_90787"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>THAO THỨC</strong></p>
<p>(Ý thơ của Mai Đình, lời Hàn Mặc Tử)</p>
<p>Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy<br />
Cho nên muôn dặm ở ngoài kia<br />
Em đang mong mỏi, em đang nhớ<br />
Bứt rứt lòng em muốn trở về.</p>
<p>Như xa xôi quá biết làm sao ?<br />
Lấy trí tương tư đo được nào ?<br />
Em mới vùng vằng em thở dốc<br />
Tình thương trong dạ cứ xôn xao</p>
<p>Thôi em chán quá, em buồn quá<br />
Anh của em giờ cười với ai ?<br />
Nói những gì đâu tức tối dạ!<br />
Em hồ nghi mãi, giận không thôi.</p>
<p>Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy<br />
Cho nên chăn chiếu vẫn so le<br />
Nếu hay thương nhớ là thương nhớ<br />
Em dại gì đâu. Ngủ thiếp đi.</p>
<p><strong>THỜI GIAN</strong></p>
<p>Còn đâu tráng lệ những thời xanh<br />
Mùi vị thơm tho một ái tình<br />
Đố kiếm cho ra trong lớp bụi<br />
Ít nhiều hơi hám của kiên trinh.</p>
<p>Đừng tưởng ngàn xưa còn phảng phất<br />
Nơi làn gió nhẹ lúc ban đêm<br />
Hồn xưa từ ấy không về nữa<br />
Ở cõi hư vô dấu đã chìm.</p>
<p>Chỉ có trăng sao là bất diệt<br />
Cái gì khác nữa thảy đi qua<br />
Tây Thi nàng hỡi bao nhiêu tuổi<br />
Vẻ đẹp mê tơi vẫn nõn nà.</p>
<p>Tôi lạy muôn vì tinh tú nhé<br />
Xin đừng luân chuyển để thời gian<br />
Chậm đi cho kẻ tôi yêu dấu<br />
Vẫn giữ màu tươi một mỹ nhân.</p>
<p><strong>ĐÔI TA</strong></p>
<p>Mà anh hay em trong tim đều rạn<br />
Đều chôn sâu hình ảnh một người mơ<br />
Bây giờ đây quấn quít hiện bây giờ<br />
Chỉ biết có đôi ta là đang sống</p>
<p>Đang cho nhau ngọt ngào và đang mộng<br />
Cố làm lơ không biết đến thời gian<br />
Đến bông hoa tàn tạ với trăng ngàn<br />
Đến những tình duyên xung quanh thất vọng<br />
- Nhiều hành tinh tan vì đã lỏng<br />
Ôi muôn năm! Giấc mộng đã đời chưa ?</p>
<p>Lúc ấy sóng triều rên rỉ chưa bưa<br />
Cứ nhắm mắt, cứ yêu nhau như chết<br />
Cứ sảng sốt, tê mê và rũ liệt<br />
Đừng nghe chi âm hưởng địa cầu đang<br />
Vỡ toang ra từng mảnh, cả không gian<br />
Cả thời gian, từ tạo thiên lập địa<br />
Đều trộn trạo, điều hoà và xí xoá<br />
Thành hư không như tình ái đôi ta.</p>
<p></span></em></p>
<p><strong><span style="color: blue;">HẾT PHẦN 1 HƯƠNG THƠM</span></strong></p>
<div id="post_message_90789"><strong><span style="font-size: small;">Phần 2 :</span></strong> <span style="font-size: medium;"><span style="color: red;">MẬT ĐẮNG</span></span></p>
<p><em><span style="color: purple;"><strong>NHỮNG GIỌT LỆ</strong></span></em></p>
<p><em>Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi ?<br />
Bao giờ tôi hết được yêu vì,<br />
Bao giờ mặt nhật tan thành máu<br />
Và khối lòng tôi cứng tựa si?</em></p>
<p><em>Họ đã xa rồi khôn níu lại,<br />
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa&#8230;<br />
Người đi, một nửa hồn tôi mất,<br />
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.</em></p>
<p><em>Tôi vẫn còn đây hay ở đâu ?<br />
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu ?<br />
Sao bông phượng nở trong màu huyết,<br />
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu ?</em></p>
<p><em><strong>DẤU TÍCH</strong></em></p>
<p><em>Trăng dầu sáng còn thua đôi mắt ngọc,<br />
Trời tuy xa lòng thiếu nữ xa hơn<br />
Ái ân là hơi thở của van lơn<br />
Và thú thiệt cũng chưa thích bằng khóc</em></p>
<p><em>Vườn chói lọi thì tình yêu phải ngợp.<br />
Tiết trinh còn, em phúc hậu hơn thơ<br />
Hoa nín lặng là hoa giả đò mơ,<br />
Tôi nín lặng là âu tôi mắc cỡ</em></p>
<p><em>Khi xa cách không gì bằng thương nhớ.<br />
Mua ngàn vàng là nhất định không nghe.<br />
Ngủ một mình là chăn chiếu phải so le<br />
Khóc một chắc có ai vô mà biết!</em></p>
<p><em>Lòng thi sĩ chứa đầy trang vĩnh biệt,<br />
Mộng có thành là mộng ở đầu hôm<br />
Hương không ngọt, xuân sớm lẽ nào thơm<br />
Mật không đắng ân tình không thú vị</em></p>
<p><em>Khôgn rên siết là thơ vô nghĩa lý<br />
Em có chồng mà đành đoạn chia đôi<br />
Xưa thứ gì dính dáng ở đầu môi<br />
Nay trả lại để tôi làm dấu tích.</em></div>
<div>
<div id="post_message_90790"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>GHEN</strong></p>
<p>Ta ném mình đi theo gió trăng<br />
Lòng ta tản khắp bốn phương trời<br />
Cửu trùng là chốn xa xôi lạ<br />
Chim én làm sao bay đến nơi ?</p>
<p>Chiếc tàu chở cả một đêm trăng<br />
Muôn ánh sao ngời chói thẳng băng<br />
Muôn sợi hương trầm bay bối rối<br />
Muôn vàn thần thánh sống cao sang.</p>
<p>Giây phút ôi chao! Nguồn cực lạc.<br />
Tình tôi ghen hết thú vô biên<br />
Ai cho châu báu cho thinh sắc<br />
Miệng lưỡi khô khan, hết cả thèm.</p>
<p><strong>CUỐI THU</strong></p>
<p>Lụa trời ai dệt với ai căng,<br />
Ai thả chim bay đến Quảng Hàn,<br />
Và ai gánh máu đi trên tuyết,<br />
Mảnh áo da cừu ngắm nở nang.</p>
<p>Mây vẽ hằng hà sa số lệ,<br />
Là nguồn ly biệt giữa cô đơn.<br />
Sao không tô điểm nên sương khói,<br />
Trong cõi lòng tôi buổi chập chờn.</p>
<p>Đây bãi cô liêu lạnh hững hờ,<br />
Với buồn phơn phớt, vắng trơ vơ.<br />
Cây gì mảnh khảnh run cầm cập,<br />
Điềm báo thu vàng gầy xác xơ.</p>
<p>Thu héo nấc thành những tiếng khô.<br />
Một vì sao lạ mọc phương mô ?<br />
Người thơ chưa thấy ra đời nhỉ ?<br />
Trinh bạch ai chôn tận đáy mồ ?</p>
<p><strong>ĐÀN NGỌC</strong></p>
<p>Điệu Hàm Chương mai hoa còn rớt ngọc,<br />
Xiêm nghê nàng ven vén để hương lay,<br />
Nốc đi cho làn phấn điểm màu say,<br />
Cho rung động toàn thân người rớm khóc.</p>
<p>Rồi muôn xuân đã nư chiều thổn thức,<br />
Đều run lên như thể tấm hồn mơ.<br />
Ai gieo chi thương tiếc giữa đường tơ,<br />
Cho lỡ dở vang lên từng tiếng nấc!</p>
<p>Nguồn sáng láng lờ đi trong sự thật,<br />
Trong ảo huyền và trong cả mê ly.<br />
Ai nỡ nào cắt nghĩa tới hàng mi:<br />
Là ứ lại, là trào ra nước mắt.</p>
<p>Bằng trăm tiếng vẽ ra trăm màu sắc,<br />
Với đôi tay này trút hết đê mê.<br />
Dạ lan hương bừng nở cánh e dè,<br />
Trong khúc nhạc rên đều hơi gió rớt.</p>
<p>Đàn ngọc đã rít lên chiêu lả lướt,<br />
Tôi kêu kêu van khóc lạy nàng thôi!<br />
Hãy uốn đi cốc rượu ngấm đầy hơi,<br />
Chan chứa vị nồng say đêm hợp cẩn.</p>
<p>Nàng! Lạy nàng! Hãy nghe tôi cầu khẩn:<br />
Hãy khoan tay cầm lại trí tương tư,<br />
Đang chờn vờn trong nguồn sáng ngất ngư,<br />
Đang lướt mướt ở trong màu hoa lệ.</p>
<p>Trên cung bực hãm mau niềm ngọc kể,<br />
Với lòng ngưng hết cả thanh âm,<br />
Cho lửng lơ chới với điệu phong cầm,<br />
Cho tôi bớt bồi hồi trong một phút.</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>LƯU LUYẾN</strong></p>
<p>Chửa gặp nhau mà đã biệt ly<br />
Hồn anh theo dõi bóng em đi<br />
Hồn anh sẽ nhập trong luồng gió<br />
Lưu luyến bên em chẳng nói gì.</p>
<p>Thơ em cũng giống lòng em vậy<br />
Là nghĩa thơm tho như ánh trăng<br />
Mềm mại như lời tơ liễu rủ<br />
Âm thầm trong ánh gió băn khoăn.</p>
<p>Anh đã ngâm và đã thuộc làu<br />
Cả ngàn rung động bởi thương đau<br />
Bởi vì mê mẩn, vì khoan khoái<br />
Anh cắn lời thơ để máu trào</p>
<p>Lời thơ ngậm cứng không rền rĩ<br />
Mà máu tim anh vọt láng lai<br />
Thơ ở trong lòng reo chẳng ngớt<br />
Tiếng vang tha thiết dội khắp nơi.</p>
<p>Em đã nghe qua em đã hay<br />
Tình anh sao phải trúng mê say<br />
Anh điên anh nói như người dại<br />
Van lạy không gian xoá những ngày.</p>
<p>Những ngày đau khổ nhuộm buồn thiu<br />
Những ngày mây lam cuốn dập dìu<br />
Những mảnh nhạc vàng rơi lả tả<br />
Những niềm run rẩy của đêm yêu</p>
<p>Anh đứng cách xa hàng thế giới<br />
Lặng nhìn trong mộng miệng em cười<br />
Em cười anh cũng cười theo nữa<br />
Để nhắn hồn em đã tới nơi.</p>
<p><strong>HÃY NHẬP HỒN EM</strong></p>
<p>Đừng nhắc nhở tên anh ngoài lỗ miệng<br />
Vì gió hương nghe được rỉ thầm hoa<br />
- Lộ mất rồi tâm sự của đôi ta<br />
Chưa hề dặn ngày mai rồi tiễn biệt<br />
Chưa khi nào đọc đến chữ chia ly.</p>
<p>Bỗng đêm nay trước cửa bóng trăng quì<br />
Sấp mặt xuống uốn mình theo dáng liễu<br />
Lời nguyền gẫm xanh như màu huyền diệu<br />
Não nề lòng viễn khách giữa cơn mơ<br />
Trời từ bi cảm động ứa sương mờ<br />
Sai gió lại lay hồn trong kẽ lá<br />
Trăng choáng váng với hoa tàn cùng ngã<br />
Anh đoán chừng cơn ấy em ngất đi<br />
Khổ lòng chưa, em hỡi! Mộng tình si<br />
Cuồng dại quá, khiến nước mây sường sượng<br />
Nhưng qua rồi những phút giây tơ tưởng<br />
Anh nhìn trăng lỏn lẻn đậu cành cao<br />
Phải giờ này đang lúc em chiêm bao<br />
Chính giờ này anh đang yêu em thiệt<br />
- Em hãy nhập hồn em trong bóng nguyệt</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>THƯƠNG</strong></p>
<p>Cả trí lự, hàng thơ và gấm vóc<br />
Và hồng nhan kiêu ngạo bãi hồn điên<br />
Sao lòng bay không đến cõi hờn ghen<br />
Cho thấm thía đủ mùi xuân trai trẻ ?</p>
<p>Nơi cô tịch, thiếu gì trăng gắm ghé<br />
Nơi chiêm bao còn đọng phấn yên chi<br />
Và trong đây những nét yêu vì<br />
Có đủ ánh ngọc vàng tân thế giới</p>
<p>Tôi ao ước với thanh âm vời vợi<br />
Với cả mùi băng phiến chị đồng chinh<br />
Với gì đâu trang trọng vẻ xinh xinh<br />
Như một nửa niềm riêng vừa mới ngõ</p>
<p>Cho tôi hết! Lời thơ tôi nức nở<br />
Và rung rinh xao xuyến cả đêm nay<br />
Ngòi bút tôi rền rĩ mực cuồng say<br />
Cho đến cả bàn tay đương lảo đảo</p>
<p>Tôi thương quá, thương những nguồn ảo não<br />
Gió thì rét mướt lá thì run run<br />
Những viền môi phai lạt hết màu son<br />
Những tiếng nói nghẹn ngào trong nước mắt</p>
<p>Biết tìm đâu ra muôn vàn thanh sắc<br />
Những tên hoa đằm thắm phổ quần phương<br />
Cho tôi tìm lại nghĩa của mến thương:<br />
Là nói tớt hay nghĩa là khóc ngất&#8230;.</p>
<p><strong>SẦU VẠN CỔ</strong></p>
<p>Lòng ta sầu thảm hơn mùa lạnh,<br />
Hơn hết u buồn của nước mây,<br />
Của những tình duyên thương lỡ dở,<br />
Của lời rên siết gió heo may.</p>
<p>Cho ta nhận lấy không đềm đáp,<br />
Ơn trọng thiên liêng xuống bởi trời,<br />
Bằng tiếng kêu gài say chếnh choáng,<br />
Bằng tim, bằng phổi nóng như sôi.</p>
<p>Và sóng buồn dâng ngập cả hồn,<br />
Lan tràn đến bến mộng tân hôn.<br />
Khóe cười nức nở nơi đầu miệng,<br />
Là nghĩa, trời ơi, nghĩa héo hon.</p>
<p><strong>EM ĐAU</strong></p>
<p>(Lời gái giang hồ)</p>
<p>Rửa sạch phấn son tình chửa sạch<br />
Nhọc nhằn thân xác đã bao lâu<br />
Hôm nay mưa gió người em mệt<br />
Nhớ lại ngày xưa, cảm mối sầu</p>
<p>Anh ơi! Em vốn khác đa cảm<br />
Đã trót yêu thương hết mọi người<br />
Ân ái đêm qua lưu lại vết<br />
Tơi bời: xiêm áo ngấn pha phôi</p>
<p>Buồng em vắng vẻ một mình em<br />
Gió lạnh người quen biếng lại tìm<br />
Cô độc đời em cô độc mãi<br />
Đố hề em thốt tiếng gì thêm</p>
<p>Nhưng em vui lắm vui nức nở<br />
Đôi khoé mắt tình lệ sướng rơi<br />
Vì có biết bao chàng trẻ tuổi<br />
Mê em, chiều luỵ đến điều thôi</p>
<p>Anh nhỉ! Cho em được tự hào<br />
Sắc em lộng lẫy đẹp thanh cao<br />
Mình em uyển chuyển như thơ mộng<br />
Trễ nải làm anh đã ước ao</p>
<p>Nay mùa đông tới người em mệt<br />
Đã nổi cơn ho tự sáng ngày<br />
Em hỏi lương y người chẳng đáp<br />
Bệnh em chỉ có mình em hay</p>
<p>Anh nhỉ, xin đừng nói xấu em<br />
Cực lòng em lắm! Buổi sương đêm<br />
Lắng nghe hoa lá bay tàn tạ<br />
Chạm ánh trăng suông ngã trước thềm</p>
<p>Những bài thơ đẹp của anh đâu ?<br />
Anh rải tung ra trước mái lầu<br />
Để gió để mây lần lượt cuốn<br />
Ném vào cửa sổ lúc canh thâu</p>
<p>Em đang than khóc người trong mộng<br />
Một trộ mưa hoa trút cánh lờ (*)<br />
Em kéo chăn ra ngồi lại nhặt<br />
Phút giây hoa biến: lộ bài thơ</p>
<p>Khêu cao ngọn nến rồi em cố<br />
Thu hết sức tàn chuốc giọng ngâm<br />
Đáp lại lòng ai thương hại khách<br />
Giang hồ điêu đứng trong bao năm</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106950"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>TRƯỜNG TƯƠNG TƯ</strong></p>
<p>Hiểu gì không ý nghĩa của trời thơ ?<br />
Của hương hoa trong trăng lờn lợt bảy (*)<br />
Của lời câm muôn vì sao áy náy<br />
Hiểu gì không em hỡi! Hiểu gì không ?<br />
Anh ngâm nga để mở rộng cửa lòng<br />
Cho trăng xuân tràn trề say chới với<br />
Cho nắng hường vấn vương muôn ngàn sợi<br />
- Cho em buồn trời đất ứa sương khuya<br />
Để em buồn, để em nghiệm cho ra<br />
Cái gì kết lại mới thành tinh tú ?<br />
Và uyên ương bởi đâu không đoàn tụ ?<br />
Và tình yêu sao lại dở dang chi ?<br />
Và vì đâu gió gọi giật lời đi ?<br />
- Lời đi qua một chiều trong kẽ lá<br />
Một mùi thơm mới nửa lừng sa ngã<br />
Anh mến rồi ý vị của làn mơ ?</p>
<p>Lệ Kiều ơi! Em còn giữ ý thơ<br />
Trong đôi mắt mùa thu trong leo lẻo<br />
Ở xa xôi lặng nhìn anh khô héo<br />
Bên kia trời, hãy chụp cả lòng anh<br />
Hãy van lơn ở dưới chân Bàn thành<br />
Cho yêu ma muôn năm vùng trở dậy<br />
Náo không gian cho lửa lòng bừng cháy<br />
Và để cho kinh động đến người tiên<br />
Đang say sưa ở thế giới hão huyền<br />
Đang trững giỡn ở bên sông Ngân biếc&#8230;</p>
<p>Anh rõ trước: sẽ có ngày cách biệt<br />
Ngó như gần song vẫn thiệt xa khơi!<br />
Lau mắt đi đừng cho lệ đầy vơi<br />
Hãy mường tượng một người thơ đang sống<br />
Trong im lìm lẻ loi trong dãy động<br />
- Cũng hình như em hỡi, động Huyền Không<br />
Mà đêm nghe tiếng khóc ở đáy lòng<br />
Ở trong phổi, trong tim, trong hồn nữa&#8230;<br />
Em cố nghĩ ra một chiều vàng úa<br />
Lá trên cành héo hắt, gió ngừng ru:<br />
&#8220;Một mối tình nức nở giữa âm u<br />
&#8220;Một hồn đau rã lần theo hương khói<br />
&#8220;Một bài thơ cháy tan trong nắng rọi<br />
&#8220;Một lời run hoi hóp giữa không trung<br />
&#8220;Cả niềm yêu ý nhớ cả một vùng<br />
&#8220;Hoá thành vũng máu đào trong ác lặng.&#8221;</p>
<p>Đấy là: tất cả người anh tiêu tán<br />
Cùng Trăng Sao bàng bạc xứ say mơ<br />
Cùng tình em tha thiết những văn thơ<br />
Ràng rịt mãi cho đến ngày tận thế</p>
<p>(*) bảy: tiếng Huế có nghĩa là bay đi nhẹ nhàng.</p>
<p><strong>ĐÁNH LỪA</strong></p>
<p>Nói trăng rằm là nói cuộc đoàn viên<br />
Nói trăng khuyết là nói hồi ly biệt<br />
Không thấy mộng là tình chưa thống thiết<br />
Vắng hương hồn e gió bớt say sưa</p>
<p>Giọng hôm nay còn luyến giọng hôm xưa<br />
Son phấn cũ thơm bằng son phấn mới<br />
Càng tuyệt vọng lại càng như mong mỏi<br />
Càng xa nhau càng thấy được gần nhau</p>
<p>Ai có dè hoa gió cũng thương đau<br />
Mở rộng cửa bốn phương trời ảo não<br />
Viết bằng chữ là thơ không kín đáo<br />
Giơ tay thề mà ai chứng lòng cho ?</p>
<p>Tôi thương em không cần phải so đo<br />
Vì trinh tiết há bằng hương vạn đại ?<br />
Không dò xét mặc cho lòng giả dối<br />
Tôi cười thầm tình ái dại vô song&#8230;.</p>
<p><strong>TRÚT LINH HỒN</strong></p>
<p>Máu đã khô rồi, thơ cũng khô<br />
Tình ta chết yểu tự bao giờ<br />
Từ nay trong gió &#8211; trong mưa gió<br />
Lời thảm thương rền khắp nẻo mơ</p>
<p>Ta còn trìu mến biết bao người<br />
Vẻ đẹp xa hoa của một thời<br />
Đầy lệ, đầy thương, đầy tuyệt vọng<br />
Ôi! Giờ hấp hối sắp chia phôi.</p>
<p>Ta trút linh hồn giữa lúc đây<br />
Gió sầu vô hạn nuối trong cây<br />
- Còn em sao chẳng hay gì cả ?<br />
Xin để tang anh đến vạn ngày.</p>
<p></span></em><br />
<span style="color: blue;"><strong><br />
HẾT PHẦN 2 MẬT ĐẮNG</strong></span></div>
<div>
<div id="post_message_106951"><strong><span style="font-size: small;">Phần 3:</span></strong> <span style="font-size: medium;"><strong><span style="color: red;">Máu cuồng &amp; Hồn điên</span></strong></span></p>
<p><em><span style="color: purple;"><strong>SAY TRĂNG</strong></span></em></p>
<p><em>Ta khạc hồn ra ngoài cửa miệng<br />
Cho bay lên hí hửng với ngàn khơi<br />
Ở trên kia, có một người<br />
Ngồi bên sông Ngân giặt lụa chơi<br />
Nước hoá thành trăng, trăng ra nước<br />
Lụa là ướt đẫm cả trăng thơm<br />
Người trăng ăn vận toàn trăng cả<br />
Gò má riêng thôi lại đỏ hườm<br />
Ta hẵng đưa tay choàng trăng đã<br />
Mơ trăng ta lượm tơ trăng rơi<br />
Trăng vướng lên cành lên mái tóc cô ơi,<br />
Hãy đứng yên tôi gỡ cho rồi cô đi<br />
Thong thả cô đi<br />
Trăng tan ra bọt lấy gì tôi thương<br />
Tối nay trăng ở khắp phương<br />
Thảy đều nao nức khóc nường vu qui<br />
Say! Say lảo đảo cả trời thơ<br />
Gió rít tầng cao trăng ngả ngửa<br />
Vỡ tan thành vũng đọng vàng khô<br />
Ta nằm trong vũng trăng.</em></p>
<p><em><strong>NGỦ VỚI TRĂNG</strong></em></p>
<p><em>Ta không nhấp rượu<br />
Mà lòng ta say<br />
Vì lòng nao nức muốn<br />
Ghì lấy đám mây bay<br />
Té ra ta vốn làm thi sĩ<br />
Khát khao trăng gió mà không hay<br />
Ta đi bắt nắng ngừng, nắng reo, nắng cháy,<br />
Trên sóng cành, sóng áo cô gì má đỏ hây hây<br />
Ta rình nghe niềm ý bâng khuâng trong gió lảng<br />
Với là hơi thở nồng nàn của tuổi thơ ngây<br />
Gió nâng khúc hát lên cao vút<br />
Vần thơ uốn éo lách rừng mây<br />
Ta hiểu ta rồi, trong một phút<br />
Lời tình chơi vơi giữa sương bay<br />
Tiếng vàng rơi xuống giếng<br />
Trăng vàng ôm bờ ao<br />
Gió vàng đang xao xuyến<br />
Áo vàng bởi chị chưa chồng đã mặc đi đêm<br />
Theo tôi đến suối xa miền<br />
Cõi thơ, cõi mộng, cõi niềm yêu đương<br />
Mây trôi lơ lửng trên dòng nước<br />
Đôi tay vốc uống quên lạnh lùng<br />
Ngả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủ<br />
Đầy mình lốm đốm những hào quang.</em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>RƯỢT TRĂNG</strong></p>
<p>Ha ha! Ta đuổi theo trăng<br />
Ta đuổi theo trăng<br />
Trăng bay lả tả trên cành vàng<br />
Tới đây là nơi tôi được gặp nàng<br />
Rủ rê, rủ rê hai đứa tôi vào rừng hoang<br />
Tôi lượm lá trắng làm chiếu trải<br />
Chúng tôi kê đầu trên khối sao băng<br />
Chúng tôi soi chuyện bằng hơi thở<br />
Dần dần hao cỏ biến ra thơ<br />
Chúng tôi lại là người của ước mơ<br />
Không xác thịt chỉ là linh hồn đang mộng<br />
Chao ôi! Chúng tôi rú lên vì kinh động<br />
Vì trăng ghen, trăng ngã, trăng rụng xuống mình hai tôi.</p>
<p>Hoảng lên nhưng lại cả cười<br />
Tôi toan níu áo nàng thời theo trăng<br />
Hô hô! Ta đuổi theo trăng! Ta đuổi theo trăng!<br />
Trăng! Trăng! Trăng! Trăng!<br />
Thả nàng ra, thôi thả nàng ra<br />
Hãy buông nàng xuống cho ta ẵm bồng</p>
<p>Đố trăng trăng chạy đàng trời<br />
Tôi rú một tiếng trăng rơi tức thì &#8230;.</p>
<p><strong><br />
TRĂNG TỰ TỬ</strong></p>
<p>Lòng giếng lạnh! Lòng giếng lạnh<br />
Sao chẳng một ai hay<br />
Nghe nói mùa thu náu ở chỗ này<br />
Tất cả âm dương đều tụ họp<br />
Và ta ưng mây ngừng lại ở nơi đây<br />
Để nghe, à để nghe<br />
Bao giờ bí mật đêm thời loạn<br />
Bao giọng buồn thương gió đã thề<br />
Bao lời ai oán của si mê<br />
Mà trai gái tự tình bên miệng giếng<br />
Miệng giếng há ra<br />
Nuốt ực bao la<br />
Nuốt vì sao rơi rụng<br />
Loạn rồi! Loạn rồi, ôi giếng loạn<br />
Ta hoảng hồn, hoảng vía, ta hoảng điên<br />
Nhảy ùm xuống giếng vớt trăng lên</p>
<p><strong>MỘT MIỆNG TRĂNG</strong></p>
<p>Cả miệng ta trăng là trăng<br />
Cả lòng ta vô số gái hồng nhan<br />
Ta nhả ra đây một nàng<br />
Cho mây lặng lờ, cho nước ngất ngây<br />
Cho vì sao rụng xuống mái rừng say<br />
Gió thổi rào rào như lá đổ<br />
Suối gì trong trắng vẫn đồng trinh<br />
Bóng ai theo dõi bóng mình<br />
Bóng nàng yêu tinh<br />
Nhịp cười như tiếng vỡ pha lê</p>
<p>Thưa tôi không dám say mê<br />
Một mai tôi chết bên khe Ngọc Tuyền<br />
Bây giờ tôi dại, tôi điên<br />
Chấp tay tôi lạy cả miền không gian<br />
Hẹn tôi tảng sáng đi tìm mộng<br />
Mộng còn lưởng vưởng bến xa mơ<br />
Tiếng gà gáy rung trăng đầu hạ<br />
Tôi hoảng hồn lên, giận sững sờ.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106953"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>CHƠI TRÊN TRĂNG</strong></p>
<p>I<br />
Tôi đi trong áng sương mờ<br />
Tìm con trăng lạc ngoài bờ bến kia<br />
Xứ yêu bát ngát tôi lìa<br />
Dò xem ý tứ ban khuya tôi liều&#8230;</p>
<p>Tôi gò mây lại</p>
<p>Tôi kìm sao bay<br />
Gió nào tràn ngập xứ này<br />
Và tràn ngập cả những ngày xa xôi<br />
Không trào nước mắt không thê thảm<br />
Tôi doạ không gian rủa tới cùng<br />
Tôi khát vô cùng<br />
Tôi riết thời gian trong nắm tay<br />
Tôi vò tiếc mến như vo lụa<br />
Cất tiếng cười dòn xao động vùng mây<br />
Tôi nhập hồn tôi trong khúc hát<br />
Để nhờ không khí đấy trăng lên<br />
Để nghe miếng nhạc nghê thường trổi<br />
Để hớp tình anh của nguyệt cầu<br />
Và để thoát ly ngoài thế giới<br />
Để cười để trửng để yêu nhau<br />
Lên chơi cung quế lần đầu<br />
Ôi phép lạ&#8230;<br />
Ôi nhiệm màu<br />
Vườn tiên sáng láng như lòng người thương</p>
<p>II<br />
Ta bay lên! Ta bay lên!<br />
Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thiềm<br />
Ta ở trên cao nhìn trở xuống<br />
Lâng lâng mây khói quyện trăng đêm</p>
<p>Ta gặp nàng Trăng ở suối Trăng<br />
Nỗi lòng ta mở lẹ như phăng<br />
Sáng trưng sáng cả vùng tiên động<br />
Ta ngắm hồn ta dáng trẻ măng</p>
<p>Thơ ta vọt bắn thơm phưng phứt<br />
Vô số màu tươi chảy lặng lờ<br />
Lời đẹp thôi miên người đẹp lạ<br />
Ta cười khanh khách điệu tơ mơ</p>
<p>Nàng Trăng! Hãy mớm xuống hồn ta<br />
Sức nóng trong hơi của ngọc ngà<br />
Sức khoẻ bay lan vườn ngự uyển<br />
Nụ cười ta nở ngọt như hoa&#8230;.</p>
<p><strong>BIỂN HỒN TA</strong></p>
<p>Máu tim ta tuôn ra làm bể cả<br />
Mà sóng lòng rần rật như mây trôi<br />
Sóng lòng ta tràn lan ngoài xứ lạ<br />
Dâng cao lên, cao tột tới trên trời.</p>
<p>Ôi ta đã mửa ra từng búng huyết<br />
Khi say sưa với lượn sóng triền miên<br />
Khi nhận lấy trong thâm tâm cay nghiệt<br />
Giọng Hờn đau trăm vạn nỗi niềm riêng.</p>
<p>Ta muốn níu hồn ai đương hiển hiện<br />
Trong lòng và đang tắm máu sông ta<br />
Ta muốn vớt ai ngoài sóng điện<br />
Để nhìn xem sắc mặt với làn da.</p>
<p>Ôi ngông cuồng! Ôi rồ dại rồ dại!<br />
Ta đi thuyền trên mặt nước lòng ta<br />
Ôi ngông cuồng, ôi rồ dại, rồ dại<br />
Ta cắm thuyền chính giữa vũng hồn ta.</p>
<p><strong>VỚT HỒN</strong></p>
<p>Mây chết đuối ở dòng sông vắng lặng<br />
Trôi thây về xa tận cõi vô biên<br />
Trong thuyền mơ bỗng nghe ai đằng hắng<br />
Thôi phải rồi đích thị tiếng ma điên</p>
<p>Hồn ta rú trong đêm sâu ảo não<br />
Tiếng lung lay xao xuyến cả ngàn sao<br />
Và bóng trăng trong âm thanh lảo đảo<br />
Rã lần như hương khói giấc chiêm bao</p>
<p>Ta muốn hớp một hơi cho đã ngán<br />
Khúc ly tao chìm nổi giữa lòng trăng<br />
Ta cảm thấy hồn ta bay tản mạn<br />
Nhập vào trong tia sáng của sao băng</p>
<p>Hồn ta hoá làm tơ trăng ẻo lả<br />
Để rung rinh lời nói của uyên ương<br />
Để một khi trên xiêm đào vướng ngã<br />
Để rình nghe hơi thở của tình nương</p>
<p>Và rượt theo đêm nay bao lượn sáng<br />
Nhát ma le cho khiếp vía nàng ơi<br />
Hãy theo ta ! Hãy theo ta chầm chậm<br />
Xuống bờ sông mà vớt mảnh hồn trôi</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>ƯỚC AO</strong></p>
<p>Đo từ ngọn cỏ tới cung trăng<br />
Những sợi hào quang vân thước vàng<br />
Bắt! Bắt! Thơ bay trong gió loạn<br />
Để xem tình tứ nặng bao cân</p>
<p>Ở đây vô số là xuân mộng.<br />
Tới tấp lòng tôi lượn sóng trời<br />
Ai nỡ dang tay mà vớt lấy<br />
Mùi hương trong nếp áo xiêm rơi</p>
<p>Tôi tìm ánh nắng vạn đời vương<br />
Vì cuốn sách xưa lúc lạ thường<br />
Tờ giấy mong manh tình đã nhạt,<br />
Tôi làm sao níu được niềm thương ?</p>
<p>Ở đâu có những lá tinh hoa,<br />
Phước lộc vô biên đến mọi nhà<br />
Ở đâu có những lương tâm quí,<br />
Tiếng thơm lừng thấu đến tai vua</p>
<p>Tôi ước ao là tôi ước ao,<br />
Tình tôi vô lượng sẽ dâng cao<br />
Như bông trăng nở, bông trăng nở,<br />
Những cánh bông thơ trắng ngạt ngào.</p>
<p><strong>HỒN LÀ AI</strong></p>
<p>Hồn là ai là ai? Tôi không biết<br />
Hồn theo tôi như muốn cợt chơi tôi<br />
Môi đầy hương tôi không dám ngậm cười<br />
Hồn vội mớm cho tôi bao ánh sáng<br />
Tôi chết giả và no nê vô vạn<br />
Cười như điên, sặc sụa cả mùi trăng<br />
Áo tôi là một thứ ngợp hơn vàng<br />
Hồn đã cấu, đã cào, nhai ngấu nghiến<br />
Thịt da tôi sương sần và tê điếng<br />
Tôi đau vì rùng rợn đến vô biên<br />
Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng em<br />
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực<br />
Hai chúng tôi lặng yên trong thổn thức<br />
Rồi bay lên cho tới một hành tinh<br />
Cùng ngả nghiên lăn lộn giữa muôn hình<br />
Để gào thét một hơi cho rởn ốc<br />
Cả thiên đường trần gian và địa ngục</p>
<p>Hồn là ai? Là ai? Tôi không hay<br />
Dẫn hồn đi ròng rã một đêm nay<br />
Hồn mê mệt lả mà tôi thì chết giấc.</p>
<p><strong>RƯỚM MÁU</strong></p>
<p>Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút<br />
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta<br />
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt<br />
Như mê man chết điếng cả làn da.</p>
<p>Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết<br />
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh,<br />
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đang siết<br />
Cả lòng ta trong mớ chữ rung rinh.</p>
<p>Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng<br />
Cho ngây người mê dại đến tâm can<br />
Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng<br />
Mà muôn năm rướm máu trong không gian.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106956"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>CÔ GÁI ĐỒNG TRINH</strong></p>
<p>Ôi cho ghê quá, ôi ghê quá<br />
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi</p>
<p>Đêm qua trăng vướng trong cành trúc<br />
Cô láng giềng bên chết thiệt rồi<br />
Trinh tiết vẫn còn nguyên vẹn mới<br />
Chưa hề âu yếm ở đầu môi.</p>
<p>Xác cô thơm quá thơm hơn ngọc<br />
Cả một mùa xuân đã hiện hình<br />
Thinh sắc cơ hồ lưu luyến mãi<br />
Chết rồi &#8211; xiêm áo trắng như tinh.</p>
<p>Có tôi đây hồn phách tôi đây<br />
Tôi nhập vào trong xác thịt này<br />
Cốt để dò xem tình ý lạ<br />
Trong lòng bí mật ả thơ ngây</p>
<p>Biết rồi, biết rồi! Thôi biết cả<br />
Té ra Nàng sắp sửa yêu ta<br />
Bao nhiêu mơ ước trong tim ấy<br />
Như chưa xuân về thổ lộ ra.</p>
<p><strong>NGƯỜI NGỌC</strong></p>
<p>Ta để chữ Ngọc lên tàu lá<br />
Sương ở cung thềm giỏ chẳng thôi<br />
Tình ta khuấy mãi không thành khối<br />
Nư giận đôi phen cắn phải môi</p>
<p>Cho ta hết cả: hương và sắc.<br />
Của những bông hoa thắm lạ kỳ<br />
Ta sẽ hộc ra từng búng huyết<br />
Nhuộm đầy phong vị lúc mê ly</p>
<p>A ha! Ta vốn người trong mộng<br />
Hư thực như là một ý thơ<br />
Ta đi góp nhặt từng tia sáng<br />
Và kết duyên tình để ước mơ.</p>
<p>Hôm nay trăng sáng là trăng sáng,<br />
Không biết thiêng liêng ở cõi nào.<br />
Cô nường gái đẹp đương nằm chết,<br />
Trên cánh tay mình, hãy xiết bao.</p>
<p><strong>CÔ LIÊU</strong></p>
<p>Gió lùa ánh sáng vô trong bãi<br />
Trăng ngậm đầy sông, chảy láng lai<br />
Buồm trắng phất phơ như cuốnglá<br />
Lòng tôi bát ngát rộng bằng hai.</p>
<p>Tôi ngồi dưới bến đợi nường Mơ,<br />
Tiếng rú ban đêm rạn bóng mờ,<br />
Tiếng rú hồn tôi xô vỡ sóng,<br />
Rung tầng không khí bạt vi lô.</p>
<p>Ai đi lẳng lặng trên làn nước,<br />
Với lại ai ngồi khít cạnh tôi ?<br />
Mà sao ngậm kín thơ đầy miệng<br />
Không nói không rằng nín cả hơi ?</p>
<p>Chao ôi! Ghê quá trong tư tưởng,<br />
Một vũng cô liêu cũ vạn đời!<br />
Chao ôi ghê quá! Chao ghê quá!<br />
Cảm thấy hồn tôi ớn lạnh rồi!</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106957"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>SAY MÁU NGÀ</strong></p>
<p>Lòng ta là một bài thơ mãnh liệt<br />
Văng tung lên trên thế giới mông lung<br />
Nức lời ra réo bao niềm bi thiết<br />
Làm buồn lây lây đến cõi vô cùng</p>
<p>Ta đứng giữa không không kiêu ngạo<br />
Há mồm ra hứng giọt mật trăng rơi<br />
Rồi ngậm lấy hơi ngà trong tiếng sáo<br />
Cho lưu thông khí huyết khắp thân người</p>
<p>Ta sầu lắm, một thứ sầu vô cớ<br />
Cất cao lời gọi giật tiếng ma kêu<br />
Đương xáng mạnh vào trong sườn núi lở<br />
Làm giật mình mây nước cõi phiêu diêu</p>
<p><strong>SÁNG LÁNG</strong></p>
<p>Sông Ngân đã im lìm không tiếng sóng,<br />
Mà lòng anh rào rạt mãi không thôi!<br />
Ở tầng cao khúc Nghê Thường đồng vọng!<br />
Nghe gì đâu, em hỡi! Ráng mây trôi.</p>
<p>Anh đã thoát hồn anh ngoài xác thịt,<br />
Để chập chờn trong ánh sáng mông lung,<br />
Để tìm em đưa hai tay ràng rịt<br />
Mảnh tỉnh thiêng ngả ngớn giữa không trung.</p>
<p>Anh đã gặp hồn em đương chới với,<br />
Bến Mê Hà trên giải nước mênh mang.<br />
Anh đã đón tình em vay phất phới,<br />
Như hương trăng đằm thắm cõi không gian.</p>
<p>Chúng ta biến, em ơi, làm thanh khí.<br />
Cho tan ra hoà hợp với tim anh<br />
Của trời đất, của muôn vàn ý nhị,<br />
Và tình ta sáng láng như trăng thanh.</p>
<p><strong>HỒN LÌA KHỎI XÁC</strong></p>
<p>Há miệng cho hồn văng lên muôn trượng,<br />
Chơi vơi trong khi hậu từng mây<br />
Ánh sáng lại sẽ tan vào hư lãng,<br />
Trời linh thiêng, cao cả gợi nồng say&#8230;</p>
<p>Vì không giới, nơi trầm hương vắng lặng,<br />
Nên hồn bay vùn vụt tới trăng sao,<br />
Sóng gió nổi rùng rùng như địa chấn,<br />
Và muôn vàn thần phác ngả lao đao.</p>
<p>Cả hơi hám muôn xưa ám ảnh,<br />
Hồn trơ vơ không biết lạc vào đâu ?<br />
Và sướng phải muôn vàn tinh khí lạnh,<br />
Hồn mê man bất tỉnh một hồi lâu.</p>
<p>Rồi sảng sốt bay tìm muôn tử khí,<br />
Mà muôn sao xa cách cõi hoang sơ<br />
Hồn cảm thấy bùi ngùi như rớm lệ,<br />
Thôi hồn ơi, phiêu lạc đến bao giờ!</p>
<p>Hồn hãy thoát ly ra ngoài tâm tưởng<br />
Là hồn đừng nghĩ ngợi đến hồn trong,<br />
Cứ để mặc hồn bay ngoài lưởng vưởng,<br />
Ngao du cùng khắp cõi trí mênh mông.</p>
<p>Xác hồn ta sẽ rút bao nguồn trăng loạn,<br />
Ngấm vào trong cơ thể những hoa hương,<br />
Và sẽ thở ra toàn hơi thở sáng,<br />
Để trên cao, hồn khỏi lộn màu sương.</p>
<p>Rồi hồn nhắm tử thi hồn tan rã,<br />
Bốc thành âm khí loãng nguyệt cầu xa<br />
Hồn mất xác, hồn sẽ nghiêng ngả,<br />
Và kêu rêu thảm thiết khắp bao la&#8230;</p>
<p>Ôi hồn thiêng liêng không hề chết đặng,<br />
Làm sao hồn chẳng hiểu nghĩa vô biên.<br />
Ngày tận thế là ngày tán loạn,<br />
Xác của hồn, hồn của xác y nguyên.</p>
<p>Đêm nay ta khạc hồn ra khỏi miệng,<br />
Để cho hồn đỡ bớt nỗi bi thương.<br />
Nhưng khốn nỗi xác ta đành câm tiếng,<br />
Hồn đi rồi, không nhập xác thê lương.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_106958"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>SIÊU THOÁT</strong></p>
<p>Mới hay cõi siêu hình cao tột bực,<br />
Giữa hư vô xây dựng bởi trăng sao.</p>
<p>Xa lắm rồi, xa lắm, hãi dường bao!&#8230;<br />
Ai tới đó chẳng mê man thần trí,<br />
Toà châu báu kết bằng hương kỳ dị<br />
Của tình yêu rung động lớp hào quang.</p>
<p>Những cù lao trôi nổi xứ mênh mang,<br />
Sẽ qui tụ, thâu về trong một mối,<br />
Và tư tưởng không bao giờ chấp nối<br />
Là vì sao ? Vì sợ kém thiêng liêng.<br />
Trí vô cùng lan nghĩ rộng vô biên<br />
Cắt nghĩa hết những anh hoà huyền bí.</p>
<p>Trời bát ngát không cần phô triết lý<br />
Tợ ánh lai chấp choá những hàng châu<br />
Ta hiểu chi ánh gió nhiệm mầu ?<br />
Những hạt lệ của trích tiên đày đọa</p>
<p>A ha ha? Say sưa chê chán đã<br />
Ta là ta hay không phải là ta ?<br />
Có gì đau, cả thế giới cao xa,<br />
Như cỗi rễ của trăm nguồn đạo hạnh</p>
<p>Hớp rượu mạnh, máu càng hăng sức mạnh<br />
Ôi điên rồi! Khoái lạc đến ngất ngư<br />
Thương là thương lòng mình giận chưa nư<br />
Hồn vội thoát ra khỏi bờ trí tuệ.</p>
<p><strong>NGOÀI VŨ TRỤ</strong></p>
<p>Lụt Hồng Thuỷ trời không tái lại,<br />
Khiến bồ cau bay bổng quá không gian.</p>
<p>- Ra không gian là vượt hẳn thượng tầng.<br />
Tấp tới đến ở ngoài kia vũ trụ,<br />
Nơi khí tượng bốc ngùn muôn tinh tú,<br />
Nơi không cho hồn lai vãng quan chiêm.</p>
<p>Sách vô cùng, sáng láng cả mọi niềm,<br />
Không u ám như cõi lòng ma quỉ.<br />
Vì có Đấng Hằng Sống, Hằng Ngự Trị,<br />
Nhạc thiêng liêng dồn khắp hư linh.</p>
<p>Ồ say sưa trên hết các tục tình,<br />
Ồ thú lạ, những phút giây thanh thoát<br />
Hương cho thơm ứ đầy hơi khoái lạc,<br />
Máu cho cuồng run giật đến miên man.</p>
<p>Hồn hỡi hồn, lên nữa, quá thinh gian.<br />
Tìm tới chốn chiêm bao ngoài sự thực.<br />
Mộng là mộng tràn trề muôn vạn ức.<br />
Tình thơm tho như ngấn lệ còn nguyên.</p>
<p>Ta ước ao đầu đội mũ triều thiên,<br />
Và tắm gội ở trong nguồn ánh sáng.<br />
Ca những điệu ngọc vàng ca sang sảng,<br />
Lời vang xa truyền nhiễm đến vô song.</p>
<p>Bầu hạo nhiên lồng lộn một màu trong,<br />
Không rung động bởi tơ huyền nao nức.<br />
Hồn hỡi hồn, bay ra ngoài kia mức,<br />
Nơi thiên sầu địa thảm giới Lâm Bồ</p>
<p>Say máu ngà, say nữa tới chừng mô<br />
Cả vũ trụ ta theo ngày phán xét<br />
Là khủng khiếp cả Trời Đất tiêu diệt.</p>
<p><strong>KHÓI HƯƠNG TAN</strong></p>
<p>Tối hôm nay muôn sao nhấp nhánh<br />
Sông Mê Hà đưa đẩy sóng triền miên<br />
Thuyền anh buông lửng lờ trong hiu quạnh<br />
Tới chưa em, đã tới bến lòng em ?<br />
Mộng uyên ương đang khi tim rào rạt<br />
Thuyền anh neo đậu trước bến Hàn Giang<br />
Nhưng uyên ương khi trăng sao bàng bạc<br />
Biến mất rồi, anh thấy khói hương tan.</p>
<p></span></em></p>
<p><strong><span style="color: blue;">HẾT PHẦN 3 MÁU CUỒNG &amp; HỒN ĐIÊN</span></strong></div>
</div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></div>
</div>
<div><span style="color: blue;"><strong><br />
</strong></span></div>
</div>
<p><!-- / message --></div>
</div>
</div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.tanhieptho.com/t%e1%ba%adp-th%c6%a1-dau-th%c6%b0%c6%a1ng-th%c6%a1-dien-c%e1%bb%a7a-han-m%e1%ba%a1c-t%e1%bb%ad/2009/01/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
		<item>
		<title>Tiểu sử và thi ca cua nhà thơ Hàn Mặc Tử</title>
		<link>http://www.tanhieptho.com/ti%e1%bb%83u-s%e1%bb%ad-va-thi-ca-cua-nha-th%c6%a1-han-m%e1%ba%b7c-t%e1%bb%ad/2009/01/</link>
		<comments>http://www.tanhieptho.com/ti%e1%bb%83u-s%e1%bb%ad-va-thi-ca-cua-nha-th%c6%a1-han-m%e1%ba%b7c-t%e1%bb%ad/2009/01/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 07 Jan 2009 18:46:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nguyenquangbinh</dc:creator>
				<category><![CDATA[Nhà thơ Hàn Mạc Tử]]></category>
		<category><![CDATA[Tiểu sử và thi ca cua nhà thơ Hàn Mặc Tử]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://www.tanhieptho.com/?p=264</guid>
		<description><![CDATA[Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí sinh ngày 22.9.1912 tại Lệ Mỹ, Đồng Hới. Thuở nhỏ ông học trung học ở Huế (1928-1930), làm viên chức sở đạc điền ở Quy Nhơn (1932-1933), vào Sài Gòn làm báo rồi lại trở về Quy Nhơn (1934-1935). Ông mắc bệnh phong từ năm 1937, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p><span style="color: #00ff00;"><strong><em><span style="font-size: small;"><span style="color: darkgreen;"> Hàn Mặc Tử tên thật là Nguyễn Trọng Trí sinh ngày 22.9.1912 tại Lệ Mỹ, Đồng Hới. Thuở nhỏ ông học trung học ở Huế (1928-1930), làm viên chức sở đạc điền ở Quy Nhơn (1932-1933), vào Sài Gòn làm báo rồi lại trở về Quy Nhơn (1934-1935). Ông mắc bệnh phong từ năm 1937, phải vào nhà thương Quy Hoà tháng 9.1940, rồi mất ở đó vào ngày 11.11.1940.</span></span></em></strong></span></p>
<p><strong><em>Hàn Mặc Tử bắt đầu làm thơ rất sớm với thể thơ Đường luật và các bút danh Minh Duệ Thị, Phong Trần; nổi tiếng vì được cụ Phan Bội Châu hoạ thơ và đề cao. Từ năm 1935 ông đổi bút hiệu thành Lệ Thanh, rồi Hàn Mạc Tử, và cuối cùng Hàn Mặc Tử. Tác phẩm tiêu biểu gồm các tập thơ &#8220;Gái quê&#8221; (1936, tập thơ duy nhất được xuất bản khi tác giả còn sống), Đau Thương (hay Thơ Điên), Thượng Thanh Khí, Cẩm Châu Duyên, Chơi Giữa Mùa Trăng&#8230;</em></strong></p>
<p><strong><em>Hàn Mặc Tử đem đến cho Thơ Mới một phong cách độc đáo và sáng tạo: bên cạnh những tác phẩm bình dị, trong trẻo, chan chứa tình quê là các tác phẩm đầy những cảm hứng lạ lùng, huyền bí, thậm chí đến điên loạn, phản ảnh trực tiếp một tâm hồn yêu thơ, yêu đời chan chứa, nhưng lại quằn quại vì cơn bệnh đau đớn dày vò.</em></strong></p>
<p><strong><em>Thì liệu tay nào ghì giữ được dòng Hương, hoa bắp:</em></strong></p>
<p><strong><em>Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay</em></strong></p>
<p><strong><em>Đâu? Thuyền ai một dạo đã đậu bến sông Trăng, bến Hàn Mặc Tử? Hay giờ chỉ còn là thuyền trăng hoài niệm. vậy mà nhà thơ vẫn đắm đuối hỏi:</em></strong></p>
<p><strong><em>Thuyền ai đậu bến sông trăng đó<br />
Có chở trăng về kịp tối nay?</em></strong></p>
<p><strong><em>&#8220;Trăng Tử&#8221; đã vắng &#8220;thuyền ai&#8221; nên trăng tán sắc, tan rã trong giấc mơ của khổ thơ cuối:</em></strong></p>
<p><strong><em>Mơ khách đường xa, khách đường xa<br />
Áo em trắng quá nhìn không ra</em></strong></p>
<p><strong><em>Than ôi! Người mơ xưa nay hoá thành &#8220;khách đường xa&#8221;, vâng chỉ là &#8220;khách đường xa&#8221;, xa tít tắp vô bờ, không với tới được nữa. Càng xa, &#8220;áo em&#8221; càng trắng. Trắng quá, xa xôi quá thành&#8230; xa lạ chăng?</em></strong></p>
<p><strong><em>Ở đây sương khói mờ nhân ảnh<br />
Ai biết tình ai có đậm đà?</em></strong></p>
<p><strong><em>&#8220;Ở đây&#8221; tức là ở trong hồn thơ vẫn thấp thoáng ẩn hiện sắc sắc không không, mờ mờ sương khói&#8230;Lòng ai đi mãi miết, &#8220;ai biết&#8221; lòng kia có còn đậm đà luyến nhớ mối duyên xanh? Giữa hai đại từ &#8220;ai&#8221; chì còn lại nẻo đường tình một chiều, thôi thúc nhà thơ về phương trời xa vô định&#8230;</em></strong></p>
<p><strong><em>Đường qua thôn Vỹ ra sao nhỉ? Đó là màu sắc mướt xanh khát vọng, chuyển sang nhạt vàng hoài vọng rồi trắng nhoà ảo vọng trong Hàn Mặc Tử? Thôn Vỹ là con đường yêu thương dẫn tới vườn thơ xanh, qua sông trăng vàng nhớ tới loãng tan màu áo sương khói mịt mùng&#8230;</em></strong></p>
<p><strong><em>Hàn Mặc Tử đã đi trên con đường tình một chiều mà không thể quay lại tìm duyên &#8220;cau&#8221;, &#8220;lá trúc&#8221; được nữa.</em></strong></p>
<p><strong><em>&#8220;Ai mua trăng tôi bán trăng cho&#8221;, Hàn Mặc Tử có thể bán trăng, bán hồn mình chứ &#8220;chẳng bán tình duyên&#8221; dẫu ai kia xuôi xa quên lãng&#8230; &#8220;Đây thôn Vỹ Dạ&#8221; lấp lánh hương màu ẩn dụ: có nắng lên, có trăng đợi, có sương khói&#8230; đã ám ảnh vào tâm trí của chàng thơ tài hoa bạc mệnh.</em></strong></p>
<p><strong><em>Dù sớm vội đi nhưng Hàn Mặc Tử cứ mãi yêu người, yêu đời với cả tấm lòng đắm say khát sống</em></strong></p>
<div id="post_message_75697"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>ÂM THẦM</strong></p>
<p>Từ gió xuân đi gió hạ về<br />
Anh thường gởi gắm mối tình quê<br />
Bên em, mỗi lúc trên đường cái<br />
Hóng mát cho lòng được thoả thuê</p>
<p>Em có ngờ đâu trong những đêm<br />
Trăng ngà giải bóng, mặt hồ êm,<br />
Anh đi thơ thẩn như ngây dại<br />
Hứng lấy hương nồng trong áo em&#8230;</p>
<p>Bên khóm thùy dương em thướt tha.<br />
Bên này bờ liễu anh trông qua,<br />
Say mơ vướng phải mùi hương ướp<br />
Yêu cái môi hường chẳng nói ra&#8230;</p>
<p>Độ ấy xuân về em lớn lên,<br />
Thấy anh em đã biết làm duyên.<br />
Nhưng thời gian vẫn trôi đi mãi,<br />
Yêu dấu lòng anh ôm hận riêng.</p>
<p><strong>ĐỜI PHIÊU LÃNG</strong></p>
<p>Gởi một gái làng quê tôi</p>
<p>Mây trắng ngang trời bay vẩn vơ<br />
Đời anh lưu lạc tự bao giờ<br />
Đi đi&#8230; đi mãi nơi vô định<br />
Tìm cái phi thường cái ước mơ.</p>
<p>Ở chốn xa xôi em có hay<br />
Nắng mưa đã trải biết bao ngày<br />
Nụ cười ý vị như mai mỉa<br />
Mỉa cái nhân tình lúc đổi thay.</p>
<p>Trên đời gió bụi, anh lang thang<br />
Bụng đói như cào lạnh khớp răng<br />
Không có nhà ai cho nghỉ bước<br />
Vì anh là kẻ chẳng giàu sang</p>
<p>Ban đêm anh ngũ túp lều tranh<br />
Chỗ tạm dừng chân khách bộ hành<br />
Đến sáng hôm sau anh cất bước<br />
Ra đi với cái mộng chưa thành.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_75698"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>BẼN LẼN</strong></p>
<p>Trăng nằm sóng soài trên cành liễu<br />
Đợi gió đông về để lả lơi<br />
Hoa lá ngây tình không muốn động<br />
Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi.</p>
<p>Trong khóm vi vu rào rạt mãi<br />
Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?<br />
Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm<br />
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe.</p>
<p>Vô tình để gió hôn lên má<br />
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm<br />
Em sợ lang quân em biết được<br />
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em.</p>
<p><strong>DUYÊN MUỘN</strong></p>
<p>Từ khi đôi má đỏ hây hây<br />
Em tập thêu thùa, tập vá may<br />
Chim sáo trước sân bay tới đậu<br />
Em mừng sắp được lấy chồng đây.</p>
<p>Những lượt thu về, em thấy xuân<br />
Trên đối má nõn lại phai dần<br />
Và lòng em chẳng còn nao nức<br />
Như lúc tả ưng lên đốt khói trầm.</p>
<p>Người nói duyên em đã muộn màng<br />
Bởi vì nghèo khó chẳng xênh xang<br />
Nhưng xuân em chín từ năm ngoái<br />
Há hải vì em áo nối quàng.</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>EM LẤY CHỒNG</strong></p>
<p>Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ<br />
Em lấy chồng rồi hết ước mơ<br />
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng<br />
Ngồi lên để thả cái hồn thơ.</p>
<p><strong>GÁI QUÊ</strong></p>
<p>Xuân trẻ, xuân non, xuân lịch sự<br />
Tôi đều nhận thấy trên môi em<br />
Làn môi mong mỏng tươi như máu<br />
Đã khiến môi tôi mấp máy thèm.</p>
<p>Từ lúc tóc em bỏ trái đào<br />
Tới chừng cặp má đỏ au au<br />
Tôi đều nhận thấy trong con mắt<br />
Một vẻ thơ ngây và ước ao.</p>
<p>Lớn lên em đã biết làm duyên,<br />
Mỗi lúc gặp tôi che nón nghiêng<br />
Nghe nói ba em chưa chịu nhận<br />
Cau trầu của khách láng giềng bên.</p>
<p><strong>HÁI DÂU</strong></p>
<p>Em bỏ công lao tự thuở giờ<br />
Chăn tằm mong kén chút duyên tơ<br />
Cứ ngày hai buổi em đi hái<br />
Mớ lá dâu về xắt nhỏ, to</p>
<p>Hái dâu em nghĩ lúc làm dâu,<br />
In trí bà già độc ác sao<br />
Vì thế em không còn muốn nữa<br />
Lấy chồng cực lắm, phải chơi đâu.</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>MẤT DUYÊN</strong></p>
<p>Xuân em hơ hớ đào non<br />
Chàng đã thương thương muốn kết hôn<br />
Từ ấy xuân em cành chín ủng<br />
Ngày ngày giặt lụa bến sông con.</p>
<p>Chàng đã vời ai đi tới bỏ<br />
Cau trầu, lễ vật ở nhà em<br />
Má em nhận gả không đòi cưới<br />
Thấp thỏm em mừng được tấm duyên.</p>
<p>Từ ấy sao chàng không trở lại<br />
Vuông tơ em dệt đã gần xong<br />
Mấy lần đổi lá dâu ngoài ngõ<br />
Mấy lượt mong chàng, chàng biết không ?</p>
<p><strong>LÒNG QUÊ</strong></p>
<p>Từ khi trong quán khách<br />
Anh bứt áo ra đi<br />
Nước mắt em ràn rụa<br />
Lòng anh xiết sầu bi<br />
Đạp chân lên đường máu<br />
Anh gây chuyện ly kỳ<br />
Rồi nước mây lưu lạc<br />
Rồi anh ôm tình si<br />
Âm thầm cùng ngày tháng<br />
Không biết ở thôn quê<br />
Em có gầy như liễu<br />
Hay buồn như đám mây<br />
Thương em không dám nghĩ<br />
Đương lúc nước nhà nguy<br />
Mối thù tràn như sóng<br />
Lòng nào anh nỡ si<br />
Cách nhau ngàn vạn dặm<br />
Còn thấy rõ dung nghi<br />
Phảng phất luôn trước mắt<br />
Dường mới gặp hôm tê<br />
Sống thác có hề chi<br />
Trong lúc ngồi tưởng tượng<br />
Lệ em ướt bài thi<br />
Yêu đương cần họ mãi<br />
Dưới ngọn đèn vô tri<br />
Xét thân anh vô dụng<br />
Ủng huỷ kiếp nam nhi<br />
Sống chung cùng kẻ nghịch<br />
Hổ thẹn đến ngàn cây<br />
Có em, anh sống gượng<br />
Hồn anh về thôn quê<br />
Theo em bên bến xe<br />
Nước mây còn lưu luyến<br />
Tiếng lòng còn lâm ly<br />
Tả lòng niềm tâm sự<br />
Ruột gan đều tái tê.</p>
<p></span></em></div>
<div>
<div id="post_message_75706"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>MỘT ĐÊM NÓI CHUYỆN VỚI GÁI QUÊ</strong></p>
<p>Chứa đầy hoa mộng trên trời cao<br />
Đêm ấy không trăng mà có sao<br />
Một tiếng vang xa, rơi xuống suối<br />
Thì thầm trong gió ngàn phi lao.</p>
<p>Mình nắm tay ta hỏi mật thiết<br />
Bước đường thi sĩ nhiều cay nghiệt<br />
Hay đầy hương vị như rừng mai<br />
Nhắm mắt ta vờ dường chẳng biết.</p>
<p>Vì nếu ta đây là trích tiên<br />
Là hồn thi sĩ có lương duyên<br />
Với bao gái đẹp trong nhân thế<br />
Thì sống vô tâm chẳng biết phiền.</p>
<p>Ta có như ai thèm phú quí<br />
Ngày đêm mơ ước điều xa xôi<br />
Tuy không tư lự nhưng hồi hộp<br />
Và biết làm thinh với ngọn đồi.</p>
<p>Ta thường giơ tay níu ngàn mây<br />
Đi lại lang thang trên ngọn cây<br />
Bởi ánh trăng ngà đã yếu đuối<br />
Sương lam thấm áo lạnh không hay.</p>
<p>Mỗi khi mưa ngớt cơn giồn qua<br />
Xắn áo ra vườn ta lượm hoa<br />
Những cánh vô duyên theo gió rã<br />
Vừa cười, vừa khóc ta chôn hoa.</p>
<p>Mình ơi, ta vốn khách đa tình<br />
Nhưng mối tình ta toàn nhạt cả<br />
Vì bao mỹ nữ, ta đều khinh.</p>
<p><strong>NẮNG TƯƠI</strong></p>
<p>Mây hờ không phủ đồi cao nữa<br />
Vì cả trời xuân tắm nắng tươi&#8230;<br />
Hơi nắng dịu dàng đầy nũng nịu<br />
Sau rào khẽ liếm cặp môi tươi&#8230;</p>
<p>Môi tươi thiếu nữ vừa trang điểm<br />
Nắng mới âm thầm ước kết hôn<br />
Đưa má hồng đào cho nắng nhuộm<br />
Tình thay! Một vẻ ngọt và ngon&#8230;</p>
<p>Lá xuân sột soạt trong làn nắng<br />
Ta ngỡ, em ơi vạt áo hường<br />
Thứ áo ngày xuân em mới mặc<br />
Lòng ta rộn rã nỗi yêu thương.</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>NỤ CƯỜI</strong></p>
<p>Trăng lên, nước lặng tre là đà<br />
Rơi bóng im trên đám cỏ hoa<br />
Tiếng động sau cùng lau cỏ mọc<br />
Tiếng ca chen lấn từ trong ra.</p>
<p>Tiếng ca ngắt &#8211; Cành lá rung rinh<br />
Một nường con gái trông xinh xinh<br />
Ống quần vo xắn lên đầu gối<br />
Da thịt, trời ơi! Trắng rợn mình.</p>
<p>Cô gái ngây thơ nhìn xuống hồ<br />
Nước trong nổi bật dáng hình cô<br />
Nụ cười dưới ấy và trên ấy<br />
Không hẹn, đồng nhau nở lẳng lơ.</p>
<p><strong>NHỚ CHĂNG</strong></p>
<p>Nhớ chăng? Anh cùng em nô đùa<br />
Ngây thơ như trẻ lên ba</p>
<p>Anh đứng bên cạnh<br />
Coi em thêu thùa<br />
Em thêu con phụng<br />
Đậu trên cành ngô</p>
<p>Anh giựt lấy khăn<br />
Tức mình ngó anh em háy<br />
Em mượn tơ duyên kết lấy<br />
Giải đồng tâm<br />
Nào có phải anh với em<br />
Tự kết mối lương duyên<br />
Đó chẳng qua<br />
Vì cha mẹ đôi bên<br />
Ưng kết tình riêng.</p>
<p>Rồi ba em lại mất<br />
Rồi ba anh chẳng còn<br />
Mẹ em giàu có<br />
Rồi lời hứa năm xưa<br />
Cùng với dòng nước chảy qua</p>
<p>Đi biệt<br />
Không về.</p>
<p></span></em></div>
<div><em><span style="color: darkorchid;"><strong>NHỚ NHUNG</strong></p>
<p>Từ ấy anh ra đi<br />
Ngoài song không gió thoảng<br />
Hoa đào vắng mùi hương<br />
Lòng em xuân hờ hững.</p>
<p>Từ ấy anh ra đi<br />
Bóng trăng vàng giải cát<br />
Cánh cô nhạn bơ vơ<br />
Liệng dưới trời xanh ngát.</p>
<p>Từ ấy anh ra đi<br />
Tiếng dương cầm vắng bặt<br />
Dường tan trong đám sương<br />
Thoảng về nơi làng mạc.</p>
<p>Từ ấy anh ra đi<br />
Em gầy hơn vóc liễu<br />
Em buồn như đám mây<br />
Những đêm vầng trăng thiếu.</p>
<p><strong>QUẢ DƯA</strong></p>
<p>Ánh nắng lao xao trên đọt tre<br />
Gió nam như lửa bốc tư bề<br />
Môi khô chưa nếm mùi son phấn<br />
Khao khát, trời ơi, bụm nước khe.</p>
<p>Lơ đãng mắt nhìn đến vạt dưa<br />
Quả dưa xinh xắn buổi ban trưa<br />
Chán chường hóng mát nằm phơi bụng<br />
Ai thấy lúc nào mà chẳng ưa.</p>
<p>Ta liền ngắt đi rồi bóc xem<br />
Má hồng ưng ửng lại răng đen,<br />
Đã nhìn tận mặt còn chi nữa<br />
Ta vội kề môi cắn kẻo thèm.</p>
<p>Ánh nắng lao xao trên đọt tre<br />
Tiếng ca lanh lảnh trong vườn me<br />
Tiếng ca im bặt. Rồi thấp thoáng<br />
Vạt áo màu nâu hiện trước hè.</p>
<p>Mùi hương đi trước nàng theo sau<br />
Đến chỗ vạt dưa, bỗng nghẹn ngào<br />
Hổn hển nấc lên từng tiếng một.<br />
Quả dưa ai hát. Quả dưa đâu.</p>
<p></span></em></div>
<div><span style="color: darkorchid;"><em><strong>SƯỢNG SÙNG</strong></em></p>
<p><em>Lúc chàng ở rể, em nào hay<br />
Thày mẹ em đâu có tỏ bày<br />
Em cứ nhìn chàng, không phút ngượng<br />
Và sau, em biết, sượng sùng thay.</em></p>
<p><em><strong>TÌNH QUÊ</strong></em></p>
<p><em>Trước sân anh thơ thẩn<br />
Đăm đăm nhạn trông về<br />
Mây chiều còn phiêu bạt<br />
Lang thang trên đồi quê<br />
Gió chiều quên ngừng lại<br />
Giòng nước quên trôi đi<br />
Ngàn lau không tiếng nói<br />
Lòng ganh đường đê mê<br />
Cách nhau ngàn vạn dặm<br />
Nhớ chi đến trăng thề<br />
Dầu ai không mong đợi<br />
Dầu ai không lắng nghe<br />
Tiếng buồn trong sương đục<br />
Tiếng hờn trong luỹ tre<br />
Dưới trời thu man mác<br />
Bàng bạc khắp sơn khê<br />
Dầu ai dưới cành lê<br />
Với ngày xuân hờ hững<br />
Cố quên tình phu thê<br />
Trong khi nhìn mây nước<br />
Lòng xuân cũng não nề.</em></p>
<p><em><strong>TÔI KHÔNG MUỐN GẶP</strong></em></p>
<p><em>Tôi hằng muốn thấy người tôi yêu<br />
Nhơ nhởn đồi thông lúc xế chiều<br />
Để ngực phập phồng cho gió giỡn<br />
Đưa tay hứng lấy tình thanh cao.</em></p>
<p><em>Tôi thích nép mình trong cánh cửa<br />
Hé nhìn đáng điệu của người yêu<br />
Bước đi ngượng nghịu trên đường cái<br />
Mỗi lúc ngang qua trước mặt lều.</em></p>
<p><em>Có lần trông thấy người tôi yêu<br />
Đôi má đỏ bừng, tôi chạy theo<br />
Tìm lấy hương thừa trong nếp gió<br />
Thờ ơ, làn gió thoảng bay vèo.</em></p>
<p><em>Có lần trông thấy người tôi yêu<br />
Tôi lại giả vờ lên mặt kiêu<br />
Như chẳng sá gì cô gái lịch<br />
Xa rồi, hối hận, mới nhìn theo.</em></p>
<p><em>Tôi cũng trông thấy người tôi yêu<br />
Ngồi cạnh suối trong cởi yếm đào<br />
Len lén đưa tay vốc nước rửa<br />
Trong khi cành trúc động và xao.</em></p>
<p><em>Tôi không muốn gặp người tôi yêu<br />
Có lẽ vì tôi mắc cỡ nhiều<br />
Sắc đẹp nõn nà hay quyến luyến<br />
Làm tôi hoa mắt nói không đều</em></p>
<p></span></div>
<div>
<div id="post_message_75711"><em><span style="color: darkorchid;"><strong>TIẾNG VANG</strong></p>
<p>Trên đọt tre già trăng lưỡi liềm<br />
Hỡi trăng hãy chặt khóm thuỳ dương<br />
Nghiêng mình trước gió chiều lơi lả<br />
Và chặt luôn ta đứt nỗi niềm.</p>
<p>Lòng ta rào rạt như làn sóng<br />
Tay ngoắt đám mây dừng lại ngay<br />
Mây vốn hơi sương mà đọng lại<br />
Mau bay vào cuống họng ta đây.</p>
<p>Ta đang khao khát tình yêu thương<br />
Cất tiếng kêu vang trong im lặng<br />
Tiếng ca vào núi, dội quanh vùng.</p>
<p><strong>TRÁI MÙA</strong></p>
<p>Mấy độ trong vườn, cam chưa chín<br />
Mỗi lần em nhớ người trai tơ<br />
Trưa hè năm ấy mua cam ngọt<br />
Nhưng thấy cam xanh lại cáo từ.</p>
<p>Năm ngoái trong vườn cam chín cả<br />
Gốc đào em đợi chàng qua mua<br />
Nhưng con chim khách không về nữa<br />
Chàng chẳng sang đâu, cam hết mùa.</p>
<p>Cam héo lòng em cũng héo hon<br />
Đến nay em đã có chồng con<br />
Tình cờ hôm ấy, chàng qua lại<br />
Cam trái mùa rồi, hết cả ngon.</p>
<p><strong>UỐNG TRĂNG</strong></p>
<p>Bóng hằng trong chén ngả nghiêng,<br />
Lả lơi tắm mát làm duyên gợi tình.<br />
Gió đùa mặt nước rung rinh,<br />
Lòng ta khát tiếng chung tình từ lâu.<br />
Uống đi cho đỡ khô hầu,<br />
Uống đi cho bớt cái sầu miên man.<br />
Có ai nuốt ánh trăng vàng,<br />
Có ai nuốt cả bóng nàng tiên nga.</p>
<p></span></em></p>
<p><span style="color: blue;"><strong>KẾT THÚC TẬP THƠ &#8221; GÁI QUÊ &#8220;</strong></span></div>
</div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></div>
<p><!-- / message --></p>
]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://www.tanhieptho.com/ti%e1%bb%83u-s%e1%bb%ad-va-thi-ca-cua-nha-th%c6%a1-han-m%e1%ba%b7c-t%e1%bb%ad/2009/01/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		</item>
	</channel>
</rss>

